độc sủng chỉ yêu mình em

Một người được bao bởi vẻ ngoài lạnh lùng, một vị chủ tịch trẻ tuổi đầy quyền lực, là con cháu danh môn vọng tộc. Anh tàn. Độc Sủng - Chỉ Yêu Mình Em . 5. Your Rating. Rank N/A, it has 0 views Author(s) Ha My Nguyen. Genre(s) Truyện Teen. Chương 20: Tình Nguyện. Nhân Sinh Chi Khởi, Độc Sủng Chỉ Mình Em Tiểu Quỷ Vô Ưu 2079 từ 06:06 18/10/2021. Lúc đi chỉ mất có nữa tiếng đến lúc về lại mất đến hai tiếng, Kỷ Từ Nhiên thật sự phục sát đất tài năng lái xe của Cơ Hàn Uy. Vì giả vờ nghiêng đầu ngủ Và mỗi người trên con đường kiếm tìm hạnh phúc sẽ tìm được một tình yêu vừa vặn với chính mình! Chúc mừng ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10. Thay mặt cho các đồng chí nam giới, tôi xin chúc mừng chị em nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10. Đọc truyện Độc Sủng - Chỉ Yêu Mình Em Full, Đoạn trích: Cánh cửa đóng "Cạch" lại một tiếng, chỉ vài phút sau, tiếng rên rỉ và thở dốc đã vang lên không ngừng. Nghe thật khiến cho người ta đỏ mặt, ông quản gia nhìn đám vệ sĩ người hầu đang ngoái người nhìn lên trên thì ho khụ khụ vài tiếng "Không mau làm việc đi còn đứng đây làm gì!" Mạc Tinh Duyệt dùng cách thức cực đoan nhất để kết thúc sinh mệnh trống rỗng của mình, anh đến chung cư Kỷ Từ Nhiên từng nhảy xuống, để lại một câu: "Kỷ Từ Nhiên, anh đến tìm em." Sau đó, không còn Mạc Tinh Duyệt tồn tại trên đời nữa. Mạc Tinh Duyệt trùng sinh, bất chấp tất cả bảo bọc cho Kỷ Từ Nhiên, chỉ sợ sơ xảy một chút lại mất đi cô. Em Yêu Chị, Cô à! Chương 22: Thanh niên sung, cho em sung! - Vậy là em chỉ giải quyết chính đáng theo cách chính đáng, không có gì sai hết? - Em cho mình là một đại anh thư à? Em muốn thể hiện mình can trường thế nào, mình giỏi đánh đấm ra sao phải không? Cái trường này Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. - Trích đoạn - 1. Lãnh Mạc Thiên 28t chủ tịch của Lãnh thị đồng thời là đại thiếu gia của một trong những đại gia tộc trên thế giới - gia tộc Lãnh gia. Người được mệnh danh là người đàn ông độc thân hoàng kim bởi nhan sắc tuyệt mĩ cùng tài năng của mình. Một người mà ai ai nghe đến tên cũng phải kính nể, e sợ. Một người có tính cách ngoài lạnh trong nóng, độc đoán, tàn nhẫn, ít cười nhiều nhất là chỉ nhếch môi giễu cợt đối phương. Nói ít hành động nhiều. Không ham mê nữ sắc, ghét tiếp xúc với phụ nữ và ghét ai đụng chạm vào người. 2. Tô Mộc Hy 24t hay còn gọi là Rose, cô gái có thân phận bí ẩn, bị tai nạn trấn thương nặng ở vùng đầu dẫn đến mất trí nhớ. Là một mỹ nhân điển hình với tính cách nhẹ nhàng xen lẫn sự lạnh lùng. Người có sự thông minh, nhạy này do Trang Ng cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon   Một người được bao bởi vẻ ngoài lạnh lùng, một vị chủ tịch trẻ tuổi đầy quyền lực, là con cháu danh môn vọng tộc. Anh tàn nhẫn, anh nguy hiểm. Tình yêu với anh chắc chỉ là một thứ trao đổi, lợi ích có được khi giao dịch???Nhưng người như vậy không hiẻtu sao lại để ý đến một cô gái bị tai nạn như cô???Cô không hiểu cũng không nhớ gì cả. Cô đã mất trí nhớ sau tai nạn, thân phận của cô như một bí ẩnCô biết là anh đã cứu cô! Lại còn để cô ở bên cạnh mình. Một người không gần nữ sắc như anh có thể làm vậy thật khiến không biết bao nhiêu người mắt to mắt bí ẩn về thân phận của cô liệu có thể giải đáp? Đối với cô và anh, điều đó có lợi hay có hại? Những bất ngờ sẽ còn xảy ra với hai người...Độc sủng - chỉ yêu mình em/anh.... Trong căn phòng rộng lớn với tông màu trầm lạnh lẽo. Trên bậc thềm cửa sổ, một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp nhưng gương mặt lại thấm đậm nét bi thương khiến ai nhìn vào cũng phải đau lòng. Cô gái dựa người vào tường, đôi mắt vô định nhìn vào khoảnh không phía trước. Lớp cửa kính chắn bên ngoài đã thấm đẫm hơi mờ của bầu không khí lạnh giá. "Sắp sang đông rồi...nhanh thật đấy!" đôi môi đỏ mọng khẽ lẩm bẩm, có chút như có như không mà mỉm cười. Cô đã không còn hơi ấm mà cô mong muốn nữa rồi. Tô Mộc Hy nhìn chiếc khóa treo ở khung cửa sổ mà thở dài. Đến cả tự do cô cũng mất thì còn gì để nuối tiếc nữa không? "Cốc...cốc" "Tô tiểu thư, tôi đến mang chút đồ ăn cho cô!" giọng của một cô người hầu vang lên. Tô Mộc Hy thở hắt ra một hơi, cô đứng dậy bước ra cửa. Làn váy trắng khẽ lay động theo từng bước chân, nhẹ nhàng đến lạ. - Bà quản gia có nhắc tôi mang chút đồ ăn lên cho cô, có phải từ chiều đến giờ cô chưa ăn gì đúng không? - Cô người hầu mỉm cười mang khay đồ ăn nhẹ vào một chiếc bánh sandwich và một ly sữa tươi. Thật ra đây là do ông chủ tức đại thiếu gia Lãnh Mạc Thiên phân phó nhưng anh lại không cho cô ta nói ra nên đành chịu thôi. - Cảm ơn cô! - Tô Mộc Hy cười nhẹ nói - Vậy tôi xin phép! Cô ăn ngon miệng nhé! - Cô người hầu cúi người rồi ra khỏi phòng, trước khi đi, như nhớ đến gì đó, cô ta quay lại - À, tối nay thiếu gia không về biệt thự! Cô nghỉ ngơi sớm ạ. - Ukm... - Cô buồn bã cúi đầu Cô người hầu nhìn Tô Mộc Hy mà thở dài, thật không hiểu thiếu gia và cô gái này như thế nào nữa. Lúc trước không phải còn tốt lắm sao? Chỉ mấy ngay Tô tiểu thư mất tích thôi mà đã thành như vậy rồi...haizz Tô Mộc Hy ngồi xuống ghế, cầm lấy cốc sữa tươi lên nhấp một ngụm. Tận hưởng vị ngọt ấm lan qua trong cổ họng. Cô cảm thấy thoải mái hơn hẳn! Nhưng cảm giác hụt hẫng vẫn không thôi biến mất đi. Cô biết, anh đang tránh mặt cô! Dù vì lí do nào đi nữa nhưng anh cũng thành công rồi đấy. Trả thù cô, không bằng thân xác cũng bằng tinh thần. Mà đau đớn về thể xác làm sao bằng được với sự đau đớn về mặt tinh thần? Cô biết anh hiểu điều này, Lãnh Mạc Thiên...anh tàn nhẫn thật đấy! ****************Trong căn biệt thự ở ngoại ô, một bầu không khí lạnh lẽo, tối tăm đến đáng sợ bao trùm cả căn biệt thự. Mấy hàng người đồng loạt quỳ rạp xuống đất. Từ người hầu, vệ sĩ, thuộc hạ đều chung một cảm giác đó là sợ hãi. Họ sợ hãi người đàn ông đang đứng nghênh ngang trên cao kia, bằng một uy lực nào đó khiến người ta không thể không khuất phục. Simon một thân âu phục đen, càng tăng thêm vẻ quyền uy và băng lãnh thường ngày của hắn. Gương mặt đẹp như tượng tạc lại ẩn chứa sự nguy hiểm đến đáng sợ. Ánh mắt sắc lạnh của hắn quét một dòng người dưới chân mình. Chất giọng lạnh đến đóng băng như tula địa ngục vang lên "Chuyện là sao?" - Thiếu chủ! Là sai sót của chúng tôi! Mong ngài xử phạt! - Tất cả đồng thanh trả lời - Ta cần...một câu trả lời! - Simon cầm một khẩu súng ngắn bên cạnh lên, bắn một phát súng lên trời "Pằng" khiến ai cũng phải run sợ. - Dạ thưa, theo như tôi suy đoán thì có lẽ tiểu thư đã nghe được thông tin xe chở hàng sẽ đến lúc 2h và nhân cơ hội đấy mà bỏ trốn! - Một người can đảm đứng lên nói - Tôi cũng nghĩ như vậy, hơn nữa khi có người phát hiện ra cô ấy mất tích thì có thể tiểu thư đã nhân lúc đấy mà lên xe chở hàng ạ! - Chuyện có đúng như bọn họ nói không? - Anh quay sang trợ lý của mình, lạnh lùng hỏi - Dạ thưa, đúng là như vậy ạ! Tôi có tra được chiếc xe chở hàng bị tai nạn trên đường cách đây 20km, đâm vào một thân cây và hai người trên đó đều có dấu vết bị chích điện. - Địa điểm thì sao? - Tôi điều tra được chiếc xe taxi đã chở cô ấy đi, điểm đến là... - Nói đến đây người trợ lý dừng lại - Hửm? - Simon nhướn mày - Biệt thự của Lãnh gia! Simon gương mặt không có chút gì là ngạc nhiên, hắn đã đoán trước được điều này nhưng trong lòng vẫn luôn mong là không phải. Vì vậy hắn cần một đáp án chính xác nhất! Như hắn đã nói, một câu trả lời không như mong muốn. Hy Hy, cả khi tôi đã nói như thế! Cho em thấy cả những bằng chứng chứng minh những điều tôi nói là sự thật! Em vẫn không tin tôi sao? Hy Hy...em mất đi trí nhớ và thay đổi nhiều thật đấy! Đến nỗi tôi không thể nhận ra nhưng vẫn may là tính cách bướng bỉnh và quật cường của em...vẫn vậy! - Cho người bảo vệ kho hàng, 3 ngày nữa chuyển nhượng đến Ý - Simon trầm ngâm một hồi rồi nói - Sáng mai, điều người đến Lãnh gia, đưa người về! - Vâng thưa thiếu chủ! - Người trợ lý cúi người tuân mệnh Simon liếc một đám người bên dưới, đôi môi mỏng lạnh lẽo mở ra "Đem những người có liên quan vào Ngục Đêm!" câu nói như một án tử hình với họ vậy. Simon lạnh lùng rời đi, trong lòng thầm toan tính. Lần này tôi mà bắt được em thì em còn lâu mới có thể rời khỏi tôi. Nội dung phim Phim Chỉ Yêu Mình Em xoay quanh những gia đình sống chung dưới cùng một mái nhà được chia sẽ. Cuộc sống càng ngày càng nhiều khó khăn và việc chia sẽ nhà cũng bắt đầu trở thành hiện thưc, họ đỡ gánh nặng về tiền bạc nhưng rất nhiều thứ khác diễn ra phức tạp. Một nhóm những gia đình vì va phải cú vấp khủng hoảng kinh tế mà họ phải cùng nhau thuê và sống chung dưới một mái nhà, chính vì thế mà đây được xem như là nguyên tố tạo nên sự hấp dẫn và lôi cuốn ở bộ phim. Lee Ji Geon và Song Do Won là một cặp đôi sống xa nhà, họ yêu nhau hơn 2 năm và được xem là cặp đôi trẻ tuổi nhất trong đại gia đình này, tuy nhiên những mâu thuẫn của cả hai lúc nào cũng gây ảnh hưởng cho mọi người xung quanh, đặc biệt là Do Won thường hay cáu gắt với mọi người. xem phim Chỉ Yêu Mình Em vietsub, phim Only You My Love vietsub, xem Chỉ Yêu Mình Em vietsub online tap 1, tap 2, tap 3, tap 4, phim Only You My Love ep 5, ep 6, ep 7, ep 8, ep 9, ep 10, xem Chỉ Yêu Mình Em tập 11, tập 12, tập 13, tập 14, tập 15, phim Chỉ Yêu Mình Em tap 16, tap 17, tap 18, tap 19, tap 20, xem phim Chỉ Yêu Mình Em tập 21, 23, 24, 25, 26, 27, 28, 29, 30, 31, 32, 33, 34, 35, 36, 37, 38, 39, 40, 41, 42, 43, 44, 45, 46, 47, 48, 49, 50, Chỉ Yêu Mình Em tap cuoi, Only You My Love vietsub tron bo, review Chỉ Yêu Mình Em netflix, Chỉ Yêu Mình Em wetv, Chỉ Yêu Mình Em phimmoi, Chỉ Yêu Mình Em youtube, Chỉ Yêu Mình Em dongphym, Chỉ Yêu Mình Em vieon, phim keeng, bilutv, biphim, hdvip, hayghe, motphim, tvhay, zingtv, fptplay, phim1080, luotphim, fimfast, dongphim, fullphim, phephim, vtvgiaitri Chỉ Yêu Mình Em full, Only You My Love online, Chỉ Yêu Mình Em Thuyết Minh, Chỉ Yêu Mình Em Vietsub, Chỉ Yêu Mình Em Lồng Tiếng "Tôi xin kết thúc tại đây! Chủ tịch có ý kiến gì không ạ?" một vị tổng giám đốc sau khi hoàn thành bài thuyết trình của mình thì chuyển hướng sang Lãnh Mạc Thiên. Nhưng anh dường như không nghe thấy, gương mặt hoàn mĩ cúi xuống, một tay chống cằm, một tay gõ gõ mặt bàn. Đám giám đốc, trưởng phòng nhìn nhau đầy khó hiểu. Chủ tịch của họ trông lạ quá! Jacy ngồi bên cạnh Lãnh Mạc Thiên. Thấy anh như vậy cô ta nhíu mi lo lắng, lên tiếng gọi anh "Chủ tịch! Chủ tịch!" lúc này Lãnh Mạc Thiên mới như bừng tỉnh, anh nhíu mày nhìn cô ta "Việc gì?" - Dạ? - Hơi bất ngờ nhưng Jacy cũng nhanh chóng trả lời - Giám đốc Thiết vừa trình bày kế hoạch xong, đang đợi ý kiến của ngài ạ! - Kế hoạch như thế mà cũng dám mang lên trình trước tôi sao? Làm lại! - Anh đứng dậy quát lớn rồi quay người rời đi - Tan họp! Vị giám đốc họ Thiết kia trợn tròn mắt, thân hình to béo ngã phịch xuống ghế. Mấy vị trưởng phòng, giám đốc xoay quanh ông ta mà an ủi. Bọn họ ai cũng công nhận bản kế hoạch của ông ta rất tốt nhưng chủ tịch không đồng ý thì cũng đi tong. Trong phòng chủ tịch, Lãnh Mạc Thiên ngả người ra ghế bành, tay day day mi tâm cho đỡ mỏi. Sau chuyện đêm hôm qua, anh không thể tập trung làm việc được. Việc trong phòng họp vừa rồi cũng là một ví dụ điển hình. Lãnh Mạc Thiên nhớ lại buổi sáng hôm nay, lúc anh tỉnh dậy thì trời đã tờ mờ sáng. Thấy trong lòng mình là một thân thể nhỏ nhắn mềm mại khiến anh đứng hình trong vài giây. Đêm hôm qua, anh uống rượu rồi về Lãnh gia, không những thế còn vào phòng Tô Mộc Hy. Anh và cô...lại trong tình cảnh như vậy sao? Ánh mắt có chút thất thần nhìn cô gái trong lòng. Tô Mộc Hy ngủ rất ngon, đôi môi đỏ mọng còn khẽ mở, cái đầu đôi lúc lại cọ cọ nhẹ vào ngực anh tìm chỗ thoải mái để nằm. Cảm nhận sự tiếp xúc trần trụi này, Lãnh Mạc Thiên không khỏi xúc động muốn đè cô xuống. Anh bắt đầu cảm thấy nóng người, nhưng nghĩ hai người lúc này không thích hợp. Lãnh Mạc Thiên đành nuối tiếc buông tha cho cô, hai cánh tay rắn chắc kéo cô vào lòng ôm thật chặt. Đôi môi mỏng hôn nhẹ lên trán cô rồi khẽ nói "Ngủ ngon, Rose của anh!" Sau đó anh tiếc nuối buông cô ra, cẩn thận xếp chỗ cho cô nằm thoải mái còn mình thì đứng dậy, nhặt quần áo của hai người bị rơi vãi dưới đất lên, bỏ vào sọt rồi bước vào nhà tắm. Nhưng bước chân chợt dừng lại khi anh nhìn thấy vết máu đọng trên giường. Lãnh Mạc Thiên bất ngờ nhìn chằm chằm vào vết máu đó! Cô vẫn còn sao? Đêm qua say quá anh không để ý nhưng giờ thì...vậy là những suy đoán của anh về mối quan hệ giữa cô và Simon là sai? Trong lòng anh tràn đầy hân hoan, anh là người đàn ông đầu tiên của cô! Và cô cũng là người phụ nữ đầu tiên của anh! Nhưng rồi anh cũng cười tự giễu, giờ anh với Tô Mộc Hy có thuộc về nhau thì còn có nghĩa lí gì không? Lắc đầu thở dài, anh bước vào phòng tắm. Soi trước gương, Lãnh Mạc Thiên nhìn dấu răng nhỏ in sâu vào vai mình mà khẽ cười. Mèo con tàn nhẫn! Cắn anh đến chảy máu! Tắm táp xong xuôi, Lãnh Mạc Thiên mở nước nóng, pha một bồn nước ấm vừa vặn lúc cô dậy có thể tắm được. Anh nhẹ nhàng thay quần áo rồi bước đến bên giường, cúi người xuống hôn lên tóc cô. Đôi môi mỏng mím lại rồi quay người rời khỏi phòng. Quay lại hiện tại, Lãnh Mạc Thiên nhấp ngụm cafe, anh lấy máy gọi cho bà quản gia "Cô ấy thế nào rồi?" "Thưa cậu, Tô tiểu thư đã tỉnh dậy rồi ạ, hiện giờ đang ăn sáng dưới nhà" "Cô ấy...có gì lạ không?" anh ngập ngừng nói "Theo như tôi thấy thì con bé khác mọi ngày lắm ạ! Trông u sầu hơn hẳn" "...được rồi, bà chăm sóc cô ấy giùm cháu, báo cho cô ấy là tối nay cháu không về" "Thiếu gia" bà quản gia hít một hơi sâu rồi quyết định nói "Dạ?" "Cậu thật sự phải đối xử với con bé như thế sao? Tiểu Hy có làm gì sai đâu chứ!? Người sai là..." "Bà quản gia!" giọng anh có chút tức giận "Tôi xin lỗi thiếu gia, tôi sẽ thực hiện ngay ạ!" bà quản gia biết mình thức thời liền áy náy hạ giọng. Lãnh Mạc Thiên cúp máy, ánh mắt lộ tia thâm trầm. U sầu sao? Cô là ghét bị anh đụng chạm? Hay thật sự đang bắt đầu hận anh? Không muốn ở bên anh? Nghĩ mà lòng ẩn nhẫn sự đau đớn, Lãnh Mạc Thiên chỉ biết cố kìm nó lại. Anh không được yêu, cũng không được phép yêu. Với con người luôn tồn tại một nỗi hận thù như anh thì tình yêu chỉ là phù phiếm mà thôi. *******************Lãnh gia "Là anh ấy gọi sao ạ?" Tô Mộc Hy đang trầm mặc cúi đầu, thấy bà quản gia đi đến liền ngẩng đầu mỉm cười hỏi. Bà quản gia thở dài, nhìn cô hồi lâu rồi gật đầu. Tô Mộc Hy tay mân mé viền cốc nước, nhẹ nhàng nói "Nếu anh ấy có nói là phải giam giữ cháu, không cho cháu đi đâu hoặc hành hạ cháu thật đau đớn...thì cũng không có gì lạ nhỉ?" - À thật ra... - Bà quản gia nghe cô nói mà không đành lòng, định nói sự thật thì Tô Mộc Hy đã cắt ngang lời bà - Cháu biết và hiểu mọi chuyện nên cũng không trách gì anh ấy vì những gì anh ấy chịu còn đau khổ hơn cháu nhiều! Ba mẹ cháu đã cướp đi hạnh phúc của anh ấy nhưng cháu lại phải hứng chịu...nghe thật lạ đúng không ạ? - Cô khẽ cười - Nhưng cháu lại tình nguyện để anh ấy hận mình, trút giận lên mình. Vì cháu muốn bản thân có thể hiểu được anh ấy nhiều hơn. Từ khi biết Thiên đến giờ, cháu cảm giác như mình chưa từng hiểu anh ấy. - Tiểu Hy...cảm ơn cháu! - Bà quản gia ngồi xuống cạnh cô, bàn tay nhăn nheo nắm lấy tay cô, mỉm cười hiền từ - Thiếu gia vẫn chỉ là một cậu bé, dù đã trưởng thành nhưng lại có một quá khứ thiếu thốn tình cảm. Điều đấy đã khiến cho thiếu gia trở nên cứng cỏi như vậy...nhưng thực chất thiếu gia là người trong nóng ngoài lạnh, ví dụ có thể hận cháu như thế nhưng vẫn luôn quan tâm đến cháu. Tiểu Hy, cháu đã thấy rồi phải không? - Vâng - Cô gật đầu, đáy lòng tràn ngập sự ấm áp - Bà mong hai đứa sẽ trở lại như ngày xưa, tất cả nhờ vào cháu đó! - Cháu biết rồi ạ! Một người được bao bởi vẻ ngoài lạnh lùng, một vị chủ tịch trẻ tuổi đầy quyền lực, là con cháu danh môn vọng tộc. Anh tàn nhẫn, anh nguy hiểm. Tình yêu với anh chắc chỉ là một thứ trao đổi, lợi ích có được khi giao dịch??? Nhưng người như vậy không hiẻtu sao lại để ý đến một cô gái bị tai nạn như cô??? Cô không hiểu cũng không nhớ gì cả. Cô đã mất trí nhớ sau tai nạn, thân phận của cô như một bí ẩn Cô biết là anh đã cứu cô! Lại còn để cô ở bên cạnh mình. Một người không gần nữ sắc như anh có thể làm vậy thật khiến không biết bao nhiêu người mắt to mắt nhỏ. Những bí ẩn về thân phận của cô liệu có thể giải đáp? Đối với cô và anh, điều đó có lợi hay có hại? Những bất ngờ sẽ còn xảy ra với hai người... Độc sủng - chỉ yêu mình em/anh....

độc sủng chỉ yêu mình em