đọc truyện về đi anh nơi đây em vẫn đợi
Nghe và đọc truyện - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp , truyện kiếm hiệp , hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất.
Cảm tình của bạn đọc có sức mạnh gây được niềm tin tưởng cho những anh em đã cộng tác và làm nên tờ Anh lấy một số Báck Khoa kỉ niệm có sẵn trước mặt đưa cho tôi và nói: - Đây, anh xem lại, tác giả số bài đăng trên số Bách Khoa có những người trên bốn
nàng khẽ hé cặp mắt ra nhìn, thấy anh nam đang đứng chết trân ngoài cửa, anh có vẻ luống cuống không biết phải đi xuống dưới nhà hay là cứ đứng như trời trồng để thưởng thức tấm thân đẹp lồ lộ của cô em gái vợ, trong khi đó, thùy dung làm như vô tình trở mình và dang rộng hơn đôi chân để phơi rõ thêm đôi gò bồng đảo no tròn và bộ phận sinh dục …
Truyện tiêu biểu: Bác sĩ có độc, Phùng Thanh, Cuộc chiến bản thảo, Chuyện do em quyết định, Thuật đọc tâm. Jins. jinss.wordpress.com. Truyện tiêu biểu: Dục vọng chiếm hữu, Tùy tiện phóng hỏa, … Joan. firstloves2.wordpress.com. Truyện tiêu biểu: Đợi mưa tạnh, Hồn anh nơi đâu
Cơn mưa này kéo dài thật kinh người, nửa đêm lúc Thẩm Đa Ý tỉnh ngủ mưa vẫn còn đang rơi. Cậu liếc nhìn điện thoại không có chút động tĩnh gì, trong lòng đại khái cũng đã biết được đáp án. Cơn buồn ngủ dần dần biến mất, rời giường bước đến bên cửa sổ, cậu chẳng muốn bật đèn, mà chỉ xoa xoa mặt nghĩ ngợi lung tung.
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con - Chương 06. Tác giả: Thiến Hề. Tức Giận. Paris, kinh đô trữ tình trong mắt toàn bộ người trên thế giới, là nơi mà Hoa Ngữ Nông đã muốn tới từ lâu. Khi bước chân của cô dừng lại trên mảnh đất của thành phố cổ xưa và lãng mạn này
Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. Tác giảLan Rùa Thể loạiTruyện Teen NguồnSưu tầm Tình trạngHoàn Thành Lượt đọc728 Cập nhật17/11/2016 Truyện Về Đi Anh… Nơi Đây Em Vẫn Đợi của tác giả trẻ nhưng đầy tài năng Lan Rùa là một Câu chuyện tình buồn giữa đại ca của Đại Bàng Đen và cô bé mồ côi…- Anh à? Anh nói xem? Thế gian có bao nhiêu người…Tại sao mình lại tìm thấy nhau?- Bởi vì em thuộc về anh…em là của anh…- Không phải…là vì anh là của em…anh thuộc về em- Ừ, bởi vì ta thuộc về nhau!!! Chương mới cập nhật Về Đi Anh… Nơi Đây Em Vẫn Đợi Danh sách chương Về Đi Anh… Nơi Đây Em Vẫn Đợi
Tên cũ của truyện Bởi ta thuộc về nhauĐây là phần 2 của Anh trọn ai? Siêu mẫu hay osin?, post riêng để bạn nào thích đọc riêng thì 16+Câu chuyện tình yêu giữa anh chàng thủ lĩnh bang Đại Bàng Đen và cô bé mồ côi... - Sao cô bé đột nhiên im lặng vậy? - Anh ơi, nếu có một ngày mình không còn bên cạnh nhau nữa thì phải làm sao? - Trời đất, xem phim nhiều quá rồi... - Anh trả lời đi??? - Dĩ nhiên anh sẽ lật tung địa cầu này lên để tìm em...- Em thì sẽ không như vậy đâu... - Thật sao? Anh không quan trọng? - Đồ ngốc, anh đã đi tìm em, em cũng đi, nhỡ chúng ta không gặp được nhau thì sao? Em sẽ luôn ở nơi đây thôi nhé...sẽ luôn đợi anh... ******* - Anh à, anh nói xem? Thế gian có bao nhiêu người...Tại sao mình lại tìm thấy nhau? - Bởi vì em thuộc về anh...em là của anh... - Không phải...là vì anh là của em...anh thuộc về em - Ừ, bởi vì ta thuộc về nhau!!! ******** P/S Lan Rua's story ~ Porcupine & Duck Family
Hôm nay là ngày kết hôn của chủ tịch tập đoàn Bảo Minh – một sự kiện bí mật, hắn đã âm thầm lên kế hoạch gần một tháng làm bất ngờ vị hôn phu. Bảo Minh là một tập đoàn có thế lực, nếu có cơ hội hợp tác làm ăn, đợt này chắc chắn băng đảng của tôi được lợi lớn- thật không phí công mấy thằng em ăn nằm rình mò ngoài ấy – đây quả là tin đáng mừng, cơ hội trời cho này, nhất định phải chạm mặt, không hắn thì bố hắn, ông hắn, cụ hắn…nhất định phải giành quyền phân phối mấy sản phẩm đang hot của hắn, đi trước Golden Face một chủ tịch nhà đó có con gái, 18 tuổi…”-”Chúng mày không phải dặn, đại ca thừa có dự tính…đại ca nhỉ?”-”Ôi dào, cần gì dự tính, cho nó gặp đại ca nhà mình, một phút thôi…chả chết đứ chết đừ …”Thừa biết bọn ranh con ám chỉ cái gì, tôi chỉ cười khẩy. Tuy nhiên việc cưa cẩm một đứa trẻ mới 18 tuổi để đạt được mục đích thì có vẻ như tôi vẫn chưa tới đường cùng mà phải làm thế. Giải quyết nốt mấy kiện hàng, cầm lấy chiếc vé máy bay từ tay thằng em, tôi nhanh chóng ra Hà Nội.………………………….Một vật thể lạ xoẹt qua người khiến tôi tý ngã. Đằng sau, tiếng hô hò, chửi bới réo rít hết cả-”Đứng lại…đứng lại…”-”Con kia, ông mà bắt được mày thì liệu hồn…”Mẹ kiếp, một toán bảy tám thằng đàn ông vạm vỡ đuổi theo một con nhỏ, nhục. Con bé mồ hôi mồ kê nhễ nhại, tôi nhìn đồng hồ, còn ba mươi phút nữa mới tới lễ cưới…chỉ trách mẹ tôi đã dạy, không để phụ nữ chịu thiệt, tôi cầm tay con bé, khẽ nói vào tai nó “Hôm nay là số em may”, tiếp sau đó thì, còn gì nữa, lao vào cứu người việc, phủi áo quần cho sạch, thì vẫn như thường lệ thôi, tôi ngại nhất là những lúc như thế này, khi anh hùng giải cứu mĩ nhân xong, thường thì các mĩ nhân sẽ sấn lấy, tỏ vẻ cảm kích, lau mồ hôi cho chàng, đứng nhìn với ánh mắt thán phục…vân vân và vân vân…, tôi làm việc tốt vì tôi là người tốt đấy chứ bộ, tôi đâu cần những thứ hoa lá màu mè đó. Dự định của tôi sẽ nói với con nhỏ “Không cần khách sáo…” rồi lạnh nhạt đi thẳng, sở dĩ có thái độ vậy là vì trước kia có lần tôi đen đủi tới mức bị vài nàng đeo bám cảm ơn tới vài tháng trời…thật mệt mỏi….Haizz…Ấy vậy mà lúc tôi quay ra, chả còn ai, con bé chạy biến đằng nào mất…’Càng tốt’- tôi tự nhủ vậy đó, nhưng thực ra có chút – chút xíu xíu thôi, cảm thấy chạnh lòng.Mấy thằng bảo vệ ranh, nhưng không sao, anh đã lường hết…haha’. Vượt qua khu “kiểm tra giấy mời” một cách nhẹ nhàng, chuẩn bị đi vào hội trường, đang băn khoăn không biết nên tiếp cận mục tiêu trước hay sau lễ cưới, với lí do gì, thì tôi nghe tiếng kêu thất thanh từ phía nhà vệ sinh nữ…còn mười phút…đất trời, định đi qua rồi cơ mà tiếng kêu càng ngày càng lớn, đành chuyển lại con bé đó, tôi nhận ra nó ngay mà, nhưng không phải quần đùi áo phông như lúc nãy, mà là bộ váy tím trông rất sang trọng, nhìn thấy tôi, nó như bắt được vàng”Giúp với”…Chắc lúc nãy em không dừng lại là chưa được nhìn thấy cái bản mặt tôi thôi, bây giờ nhìn thấy rồi, tôi dám cá, ít nhiều ngày hôm nay tôi cũng bị làm phiền. Tôi nở một nụ cười rất tươi, nhẹ nhàng nói “Ừ, em cần gì?”. Cô bé nhanh nhẹn “Không phải tôi, anh giúp người này đi…” rồi chạy biến. Tôi tý chết sốc, What??? Là đã 4 mắt chạm nhau, vậy mà không cảm xúc gì, đi thẳng? Con bé này, nó là đàn bà hay less đây? Mẹ nó chứ, dù sao thì tôi phải giúp đỡ người ở trước mặt cái đã. Con bé này thì mặc váy hồng…sao đứa nào cũng lộng lẫy thế nhỉ, có lẽ là đi ăn cưới chăng? Quay người nó ra, mới phát hiện, nó chính là con bé 18 tuổi mà đàn em suốt ngày nhắc sao? Trời, như vớ được vàng vậy, hôm nay tôi cứu tiểu thư của Bảo Minh, mai này việc gì há chẳng phải đều thuận lợi sao? Nó nằm bất động dưới sàn, đầu tóc đều bị ướt cả, tôi đoán bị sặc nước, nhưng sao lại sặc nước trong nhà vệ sinh? Cũng chẳng quan tâm nhiều, trước tiên phải làm hô hấp nhân tạo đã…được năm phút thì tiểu thư tỉnh, nó nhìn thấy tôi, mơ màng, một lúc thì khóc rống lên…tôi ân cần hỏi thăm-”Đỡ chưa???”-”Là anh đã cứu em sao??? Huhu…không có anh chắc em chết rồi…”-”Không cần khách sáo…Sao em bị ngạt vậy?”-”Em bị con đó dìm xuống bồn cầu…huhu”Ặc, dìm xuống bồn cầu ư? Không thể nói gì hơn ngoài…chết sốc! Lúc nãy tôi còn hô hấp nhân tạo cho nó…chẳng phải cũng gián tiếp uống nước bồn cầu? Biết thế này…hix hix…-”Em đi được không, đi thay áo quần đi, tôi còn có việc đi trước…”Vẫn nghe tiếng nó gọi và đuổi đằng sau nhưng tôi nhanh chóng rảo bước, con gái nhà giàu là thế, càng quan tâm, mặt dày nhiều, bọn họ càng chán ghét, cứ chơi bài lạnh nhạt đi đã…chỉ cần chắc chắn, nó đã nhớ mặt tôi, là đủ, sau này lúc cần hãng tính.………………………Tôi ngồi ở hàng ghế sát đường đi chính, có thể quan sát tất cả rất rõ. Ồ thì ra cưới là như thế này sao? Lỗng lẫy, sa hoa, hoành tráng thì tôi đã thấy nhiều, nhưng ở đám cưới này, có một vẻ ấm áp lạ thường…không khí…haizz…nói chung là khó tả… cô dâu lúc đầu có vẻ còn tươi vui, nói nhiều, sau thì mặt mày biến sắc, tôi đoán, lúc này nàng ta mới biết mình cưới thật sao? Thái độ có vẻ giận dữ chú rể, cả hội trường nín thở lo lắng, biết đâu mà cô dâu điên lên thì chết, công chú rể và mọi người thành công cốc, bỗng một giọng nói ngay cạnh vang lên”Thế giờ chị có cưới không hay xuống làm phù dâu, để em lên làm cô dâu thay chị nào?” Cô dâu bị đánh trúng đòn tâm lí, thôi không giận hờn, hay, người nói câu này, khiến tôi bị ấn tượng, cố gắng ngước lên nhìn cô gái đó…Một sự ngạc nhiên không ngờ, váy tím lộng lẫy, tóc tết hoa…em chẳng phải là cô gái hai lần không bị rung động trước vẻ điển trai chết người của tôi đấy sao? Đôi gò má có tô ít phấn hồng, trông em lúc này, vạn phần duyên dáng, kiêu kì… Có chút bất mãn, …chả hiểu sao, thấy thằng phù rể bên cạnh nắm tay em lúc hát…chỉ là cái nắm tay xã giao thôi, nhưng mà vẫn khiến tôi có tý tục hôn ước làm xong, mọi người vui vẻ ăn uống, hôm nay là tiệc đứng, tôi cũng quả là được ông trời chiếu cố, đang còn tính kế tiếp cận hắn, thì Trâm Anh – em gái hắn đã lôi cả gia đình tới gặp tôi, giới thiệu tôi kính cẩn như là ân nhân cứu mạng, tôi vì thế, tự dưng quen được gia đình họ, việc làm ăn, coi như thành! Tôi ở ngoài Bắc vài hôm đi chơi với Trâm Anh cho phải phép, chán ngắt, cố gắng chịu đựng rồi lấy lí do bận việc để quay vào Nam gấp.
Linh nhanh chóng chuồn khỏi căn biệt thự, thì ra là cô ta đi cổng sau…nhưng nhìn cái cổng cao vút nàng tới chịu, cô ta quả nội công thâm hậu, vừa hay lúc đó Việt về, hắn hất hàm hỏi-”Ngủ ngon không…”Ngon nghẻ quái gì? Người nào chặn cả người lên tôi, ê buốt mỏi nhức hết còn ngon gì?’ Nghĩ là nghĩ thế thôi, nhưng trước mặt, đâu dám láo-”Cũng được”-”Vào ăn sáng…”Thức ăn trên bàn khiến nàng hoa cả mắt, đây là ăn tiệc chứ ăn sáng nỗi gì??? Có tiền có khác, sướng thật, ới một câu là có tất cả…Nàng thấy đồ ăn là mắt sáng, chúi đầu chúi mũi, quên cả nhiệm vụ phải dò xét thái độ đại ca…lúc ngẩng đầu lên, thấy hắn nhìn nàng, đôi môi hơi cong nét cười, hắn nhẹ tay lau thức ăn còn dính trên miệng cho nàng, trêu-”Còn nhiều lắm, cứ từ từ…”Nàng ngại…lại biết ngại nữa rồi…Ăn xong, nàng biết điều dọn dẹp, hắn ngồi đọc báo…đúng chẳng khác vợ chồng già là mấy…Xong xuôi, nàng tới bên hắn, hết sức nhẹ nhàng-”Cho tôi địa chỉ…”-”???”-”Địa chỉ chỗ học làm bánh…”-”Không…”Ặc, cái tên này, nói mà nhuốt lời nhanh quá ta??? Nàng tiu ngỉu…-”Đứng đấy làm gì…mau vào thay đồ, tôi đưa đi…”Nàng sung sướng vì được đi học, nhưng càng ngày càng ý thức được giá trị của mình trong kế hoạch của hắn…tới đi học hắn cũng đích thân đưa đi thế này thì quả là việc lớn rồi…hẳn sẽ mang lại lợi nhuận rất cao…-”Vào đi…”Tẩn ngẩn nhìn chiếc xe thể thao sang trọng…nghe hắn quát mới vội vàng bước lên, ánh mắt hắn lướt qua nàng một lượt…đúng là thay đồ hay không thay đối với nàng chả khác nhau là mấy, vẫn quần đùi áo phông dép lê…Buổi đầu đi học, hắn không quên dặn dò nàng, chúc nàng học vui vẻ…cảnh tượng thu hút bao sự chú ý, suýt xoa…Nàng nghĩ bụng, họ mà biết sự thật chắc chạy mất dép…Cũng theo lời dặn dò của Linh, nàng để ý, phân tích tình hình, nhận dạng rõ khuôn mặt của một đứa tóc vàng bấm lỗ tai, luôn lởn vởn quanh đấy…xác định là người của hắn.………………………………….-”Anh ạ”-”Thế nào, gài được mấy người…”-”Gài được hai người anh ạ, nhưng hắn cũng ghê gớm, người của ta mới ở chỉ thị mức thấp, vẫn chưa được làm nhiệm vụ lớn hay gặp mặt hắn…”-”Không sao, đánh gục Golden Face không phải ngày một ngày hai…Hắn còn theo dõi người em cùng cha khác mẹ này không?”-”Dạo này có vẻ không quan tâm, chắc đợt trước anh làm chúng yên tâm…mới cả, việc theo dõi anh bây giờ là nhiệm vụ cấp thấp, có giao thì người của ta vẫn tác động được…hắn đang càn quét điên cuồng tìm người đứng sau Đại Bàng Đen…”-”Thằng này…”-”Mấy phi vụ bị ta hớt tay trên chắc hắn còn căm…”Việt đăm chiêu, lần trước đã cố gài để lão tin thằng Hai là trùm rồi mà vẫn không xong…mấy vụ làm ăn gần đây, mỗi lần đi cùng thằng Hai, hắn đều phải chắc chắn không liên quan tới lão, và đều phải cải trang đôi chút…nhưng xem ra tình hình này nếu không chuẩn bị chu đáo thì không thể giấu mãi được…-”Mày tìm một thằng có máu mặt về…cố gài lão…làm khéo vào…”-”Dạ vâng, em hiểu…”-”Còn nữa, vụ nhập khẩu sữa lần này, chuẩn bị cho kĩ….”……………………………………….Phải nói từ khi cha sinh mẹ đẻ, hôm nay mới được đi học…theo đúng nghĩa…Trước đây có lần bị bắt cóc nàng cũng được học…nhưng là học cách…chiều đàn ông…thật không muốn nghĩ lại chút nào…Thầy giáo rất chi là đẹp trai, lại vui tính, nghe nói thầy còn được vào top cao cao của vua đầu bếp nữa ý sao…Bước ra khỏi lớp, chiếc McLaren đã đợi sẵn ngoài cửa, thấy vẻ mặt nàng tươi hớn hở, hắn hỏi han…nàng ngây thơ đem chuyện lớp học, chuyện thầy giáo ra kể, cứ tưởng là nịnh được hắn…hắn tìm lớp cho nàng, giờ nàng rất thích, tại sao hắn lại khó chịu cơ chứ…Ngày hôm sau, hắn không chở nàng tới chỗ đó học nữa, mà tới một chỗ khác…lần này, cô giáo dậy nàng rất xinh, hắn chỉ bảo”Cô này nổi tiếng hơn, học nhanh giỏi hơn…”, nàng gật đầu…Nàng ngoan ngoãn chờ thời cơ, đúng ba buổi, mọi việc rất tốt, hắn cũng lơ là cảnh giác, giờ giải lao, nàng cầm chiếc bánh làm được, đem ra mời tên tóc vàng…Nàng có hơi chần chừ…thực sự thì nàng có phần thích cuộc sống này…được học làm bánh, có cơm ăn áo mặc, nhà ở tiện nghi đầy đủ,… hắn đối với nàng, trừ chuyện bắt làm gấu ôm, không có gì là không tốt cả…Nhưng nàng trấn an ngay…chỉ là biễn lặng trước bão thôi…nếu nàng không nhân cơ hội mà trốn…sau này chết không kịp ngáp…Đứng nép vào gốc cây, thấy tên tóc vàng đau bụng tìm nhà vệ sinh, nàng nhanh nhẹn chuồn…trốn…chạy…đã trở thành vận mệnh…tuy không giỏi bằng ai…nhưng khoản này, cũng coi như nàng có tố chất!!!
Không biết là tiệc mừng cháu bé ra đời hay là người lớn nhân cơ hội ăn chơi nữa??? Đã là bữa cơm thứ ba rồi mà khách khứa ra vào không ngớt…Tất nhiên người cùng nhà thì luôn ngồi cùng mâm…-”Mâm này thì ai cũng quen thân rồi, chỉ có mỗi một người…Trâm Anh giới thiệu đi chứ nhỉ?”-”Anh Minh, trí nhớ anh kém quá…”-”Trí nhớ anh không kém…”.Anh nháy mắt cô em gái, Trâm Anh hiểu ý, lòng muốn được như anh hiểu nhầm lắm, cơ mà khổ nỗi, cô không muốn trong mắt Việt, mình là người vô lí-”Chỉ là bạn em thôi…”-”À thế à…”Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của nó, Minh cũng không hỏi gì thêm, sau khi nâng ly, cảm ơn mọi người nể mặt tới mừng con trai, anh quay sang hỏi thăm cô bạn thân nhất của vợ mình-”Thế nào em, mọi chuyện trong Nam ổn chứ…”-”Vâng, công việc mọi thứ đều tốt…”-”Đã bắt cóc được anh nào chưa?”Uyên nghe vậy liền cướp lời bạn, khoe với chồng-”Ngay chiếc bàn này này có người thích nàng ý say đắm…mà nàng còn ngây ngô lắm….”Một câu nói mà khiến cả hai người giật mình…-”Mày nói linh tinh gì vậy?”Lan xấu hổ, tự dưng mọi người cùng nhìn vào mình…Trâm Anh biết thừa ý chị dâu, được thể khiêu khích-”Chưa chắc đã phải do Lan ngây ngô, mà do anh trai…đần đần không biết tán gái…”Làn này là Lân, tai mặt đỏ bừng…con bé này…anh trai nó còn chưa có cơ hội tỏ tình mà nó đã loa loa ra như thế…-”Nào, mọi người ăn nào…”Anh nhanh nhẹn chữa ngượng bằng cách gắp cho mỗi người một miếng nem hải sản…Sự đời đâu có dễ như thế…cả bữa ăn, Lân Lan luôn bị trêu, gán ghép…Uyên Minh thì tỏ ra khá phấn khích…không phấn khích sao được, nhất là với Uyên, người bạn thân nhất rất có khả năng sẽ thành người một nhà, theo đúng nghĩa đen…Xuyên suốt…chỉ có một người không nói lời nào…ánh mắt hắn luôn dừng ở nàng…nàng vui chứ? Được công tử của gia đình danh gia vọng tộc để mắt tới…anh chị em thì ủng hộ nhiệt tình…xem ra con đường làm dâu nhà giàu trải sẵn hoa hồng??? Có cô gái nào là không hạnh phúc???**********************Lân dẫn nàng đi dạo loanh quanh, phải nói nhà anh rất đẹp, không kém gì nhà nàng đang ở…Họ dừng lại bên chiếc hồ …anh nói đầy ẩn ý-”Mấy con cá này, có đôi có cặp…thật thích…”-”Vâng…”-”Lúc nãy mọi người…”Nàng tinh ý, thẳng thắn đáp-”Em biết mọi người trêu mà, anh không cần phải thấy khó xử đâu…”Chợt, anh mạnh dạn cầm tay nàng-”Nếu đó không phải là trêu…em thấy sao…”-”???”-”Thực ra từ lần đầu gặp em ở lễ cưới, anh đã có cảm giác rất lạ…từ hôm vào Nam về tới giờ…anh không lúc nào là không nhớ tới em, tưởng em chặn số, anh đã rất buồn…”-”Em…”-”Anh biết, mình quen nhau chưa lâu, nói ra thì thực sự có phần đường đột…nhưng mình có thể tìm hiểu nhau…được không em?”Ánh mắt anh đầy mong chờ….-”Em…em…”Nàng rất bối rối, Lân cố để ý, gương mặt người con gái này không có chút biểu hiện vui mừng hay phấn khởi nào cả….thực sự anh sợ, sợ bị từ chối, liền cướp lời-”Đừng! Em đừng nói gì cả…hãy suy nghĩ về nó nhé, một tuần, một tháng…hay hai tháng…lúc nào nghĩ kĩ hãng cho anh câu trả lời…”Đối với nàng, sự việc này có chút bất Lân, cậu Minh gọi cậu…”-”Tôi biết rồi…”Lân còn do dự, nhưng Lan đã nhanh quyết định thay anh-”Anh đi trước đi, em muốn ở lại ngắm cảnh một tý…”-”Ừ…”Thở dài nhìn đàn cá…lòng nàng có phần trĩu nặng…ước chi vừa nãy là Vịt thì tốt biết mấy…đó là em chồng của Uyên, nàng giờ phải nghĩ cách từ chối thật khéo…Còn đang ngẩn ngơ thì một bóng người đã tiến đến…một mùi hương rất quen thuộc-”Vịt…”-”Em còn nhớ, em từng thua cá cược…”-”Nhớ..”-”Và em phải làm một việc theo ý tôi, bây giờ là lúc…”-”Việc gì?”Hắn nhìn nàng đầy ẩn ý, bàn tay đỡ sau gáy, khóe môi nhanh chóng hành động…Hắn hôn nàng, một nụ hôn đầy mạnh mẽ…chất chứa cả khát khao lẫn ghen tuông…Nàng biết, đây đơn giản chỉ là trả nợ một lần thua cược, nàng cũng biết hắn có ý đồ gì đó…nhưng nàng không thể kháng cự…Người nàng như bị rút toàn bộ sức lực, mềm nhũn dựa nơi hắn, họ trao nhau nụ hôn nóng bỏng, ngọt ngào…Dường như hắn muốn cắn nát đôi môi bé nhỏ…Khát vọng khiến hắn trở nên tham lam không có điểm dừng…sau một hồi lâu dây dưa, hắn mới chịu buông…Không khí giữa hai người ngượng ngập vô cùng, nàng lên tiếng cố xóa tan nó-”Hết nợ nhé…”Hắn đau lòng…Với nàng, thứ ngọt ngào thuần khiết kia…chỉ là một món nợ nàng trả hắn…không hề có xúc cảm???Hắn bực mình bỏ đi…nàng ngồi lại, hôm nay không hiểu là ngày gì nữa, Trâm Anh từ xa đi tới, giọng bực mình-”Tao không ngở mày là loại vậy…”-”???”-”Đừng giả đò nữa, tao trông thấy hết rồi…cả anh Việt và anh Lân, đều bị mày vờn…”-”Này, nói cho tử tế…”Cơn giận của Trâm Anh, không chỉ vì việc phát hiện cô gái trong lòng Việt là một đứa kém hơn cả bình thường…mà còn là những đè nén từ khi biết thân thế của mình…tất cả dồn hết lên cái tát trời giáng dành cho Lan…Nể mặt bạn mình còn làm dâu nhà nó, Lan thẳng thắn-”Có gì từ từ nói, động chân động tay là không hay…”-”Tao không có gì để nói với mày cả…loại gái trơ trẽn…loại điếm…”Trâm Anh dơ tay…Bốp…Một phát nữa…-”Loại không cha không mẹ…đầu đường xó chợ…bẩn thỉu…”Điên…phải nói bây giờ thì không cần biết người trước mặt là con nhà ai, liên quan tới ai…ngay lúc cô ta vung tay ra nàng đã kịp giữ lại, sau đó cũng đáp trả cô ta một cái…Trâm Anh trước giờ được cưng như trứng nước, tất nhiên gặp chuyện vừa rồi, trong lòng không tránh khỏi uất hận…-”Sao? Chị là nể em còn là em chồng của bạn thân nhất của chị nhé…nếu không…hôm nay em không xong rồi…”Không ngờ Lan lại mạnh mẽ tới thế, khác hẳn bà chị dâu nhu mì của mình, cô cứng họng…trở nên yếu thế…may thay, liếc thấy ba từ xa, nhếch mép cười rồi nói thầm với Lan-”Con điếm…cha mẹ mày đều là chó nên đẻ ra loại như mày…”-”Cô…”-”Sao…cả họ tộc nhà mày đều là loại không ra gì…tao đố…mày là cái con bán l…cho thiên hạ, lợi dụng trai…? Dám nữa không, tao thách…”-”Im miệng!”BỐP…Tiếc là nàng rơi vào bẫy quỷ! Đứa con gái đang láo toét tự dưng hiền lành, khóc lóc-”Em xin chị, có gì từ từ nói…em xin lỗi, là em sai…”Ba cô bé đi tới, bộ mặt tức giận hầm hầm…chỉ thẳng vào Lan-”Này cô, có gì thì những người văn hóa với nhau đừng động chân động tay…”-”Bác nên hỏi con gái bác trước…”-”Ba, là con sai, ba ạ, con khiến chị tức giận…ba đừng đổ lỗi cho chị…”-”Nó bị đánh nó còn xin lỗi cô, còn cô…tôi nghĩ cô nên xin lỗi con gái tôi…ngay lập tức…nếu không?”-”Nếu không thì sao?”Dưới sự đe dọa của ông, cô gái vẫn điềm tĩnh, đôi mắt mở to không có gì là sợ hãi…-”Cô quả thật…không biết phải trái…”-”Ba, thôi mà, mình vào nhà đi…đừng làm to chuyện…”Trâm Anh khẽ thơm lên cổ ba, ông Đức cười hiền từ…Vừa đi, cô vừa ngước nhìn ba…-”Ba, cõng con…”-”Được, con gái rượu…lên đây…”Sống mũi cô thấy cay…ba là tuyệt nhất…Trâm Anh thương ba nhất trên đời…nhưng …nếu ba biết…ba biết cô không là con gái ba…thì sẽ ra sao…-”Ba à?”-”Sao tiểu công chúa?”-”Ba sẽ luôn làm ba của con chứ?”-”Hỏi hâm, ba không là ba của con thì ai là ba của con?”-”Ba thương con nhất không?”-”Biết rồi còn hỏi?”-”Ba sẽ thương con mãi mãi chứ…”-”Mãi mãi…”-”Thật nhé!”-”Thật!”-”Ba thề đi…”-”Ba thề…”Một cảm giác bình an lan tỏa…cô ngủ trên lưng ba…giống như con mèo lười…lưng ba, thật rộng lớn, thật vững chãi…Xa xa, có một người con gái chứng kiến cảnh tượng ấy…quả là cảm động tới lòng người…một giọt lệt khẽ lăn dài…Ba? Ba của con…thực sự ba đang ở đâu? Ba có còn trên thế gian này không? Nếu có, ba sẽ thương con như ông ấy thương con gái chứ????Ba à…con nhớ ba lắm…cả mẹ nữa…hai người có nhớ con không??? Hai người là lạc mất con, hay là không cần con nữa…
Cuộc đời tôi, từ khi sinh ra tới giờ…chưa bao giờ sợ như vậy…Hôm ấy tôi vừa đánh trứng xong, thì quên khuấy mất mình để công thức làm Macaron trên phòng…đứng trên những bậc cuối cùng của cầu thang, tôi nghe tiếng hắn …càng gần, từng chữ của cuộc điện thoại ấy càng ám ảnh tôi…-”Được, lần này thử độc quan trọng, hi sinh con đó cũng không sao, anh sẽ giao nhiệm vụ, chủ nhật tuần sau tiến hành… ”Chân tay rụng rời…tôi vội vã chạy lên sân thượng, tránh để hắn phát hiện…Vâng, vậy là đối xử tử tế, tốt với tôi, hóa ra là thế…Hóa ra cho tôi sống mấy ngày tươi đẹp trước khi thay hắn làm cái nhiệm vụ khốn nạn kia???Tôi rất sợ…Trước đây tôi từng bị bắt, từng bị hành hạ…nhưng chung quy, bọn đó chỉ trông vào chữ “sắc”…Còn bây giờ…Là cả một cái mạng…Thảo nào…lớp học làm bánh, đồ dùng đều mua cho, đi học đưa tận nơi…hắn thấy có lỗi với tôi sao? Có lỗi vì phải hi sinh con người lương thiện này sao?Giờ tôi đã hiểu sao hắn cần tôi…tôi…không gia đình, không họ hàng…xảy ra chuyện gì, đào cái hố là xong, làm gì có ai nhớ thương…có ai báo mất tích…mọi chuyện quả là bình yên suôn sẻ…Tôi sợ…rất sợ…tôi chưa muốn chết…tôi là một con bé không gia đình…nhưng tôi cũng vẫn có ước mơ…Không được, tôi không được khóc…phải cứng rắn lên…sẽ ổn thôi………………………………Hôm nào tôi cũng trong trạng thái căng thẳng, cố gắng tìm một kẽ hở, sự sơ xài của hắn mà có cơ trốn chạy…Tôi gọi cho Linh, nhờ cô ta giúp đỡ, nhận được một tràng…nào là lần trước sao chậm chạp vậy, nào là cơ hội tới mà không phất thì đáng đời thôi…cô ta nói chịu, giờ anh Việt yêu quý của cô ta ngày nào cũng ở nhà, có thách cô ta cũng không dám…Với thế lực của hắn, liệu Uyên có thể giúp tôi…một đằng là kinh doanh…một đằng là xã hội ngầm…tôi thực không nỡ…cũng không dám mạo hiểm người bạn thân duy nhất của mình…Tuyệt vọng…u uất…cũng tới lúc rồi…tự tôi phải cứu lấy mình…đợi lúc hắn đi bộ ngoài sân hóng gió, tôi nhanh nhẹn lên phòng…cầm chiếc lọ dung dịch trắng trong suốt…đó là chiếc lọ mà một người bạn cùng cảnh ngộ cho tôi, cho tới bây giờ, tôi cũng không biết thứ dung dịch này tên là gì…chỉ biết, tôi có một kỉ niệm hết sức kinh khủng về nó…Câu chuyện về lọ dung dịch trắngBa năm trước, có một người con gái trẻ bị trói chặt trên giường…cô ấy hoảng loạn, lo sợ tới run rẩy…Lão già đó, chắc ngoài đời cô phải gọi là bác…Lão ta gầm rú, nhe nhởn thích thú, cởi trói cho cô…bắt đầu những việc bẩn thỉu…Cô ra sức giãy giụa…thậm chí, cả món võ học được, là đạp thẳng vào chỗ đó…nhưng đều không có tác dụng với tên khốn nạn này…Hắn dồn cô tới đường cùng…là hắn ép cô…cô cố gắng tươi cười-”Anh, thôi được…nếu đã vậy…xong việc phải thưởng em nhé!!!”Ha, con này, tưởng thanh cao…hóa ra…hắn buông giọng dê già-”Được, cô em thích gì anh chiều hết…”-”Cho em một triệu nhé…”-”Tưởng gì, đơn giản…”Đôi mắt hắn đã long sòng sọc đầy dục vọng…-”Anh này…người em hôi lắm…em vào tắm nhé…”-”Đừng có mà dở trò…”-”Anh thật, nhà tắm ngay đây, em sao chạy được, hóa muỗi chắc…”-”Được, nhanh lên đó…”Cô gái mau chóng vào nhà tắm, vờ xả nước, sau đó lấy một lọ dung dịch nhỏ trong túi quần, từ từ thoa lên cơ thể…Khi cô vừa ra, truyện ta chỉ đăng trên wattpad, những nơi khác ta không chịu trách nhiệm, mong các nàng thông cảm vì đoạn chèn này, lão già đã không thể chịu nổi, xông tới cắn xé, nhưng lão nào có ngờ…chưa đầy ba phút, chân tay tê cứng, đầu óc quay cuồng…Cô vội chỉnh lại áo quần, nhìn hắn bằng một nụ cười khinh bỉ….sau đó, cũng nghe nói hắn tới giờ vẫn sống thực vật…nhưng cảm thấy thứ mình có quá kinh khủng, nên từ đó cô đều cố gắng không dùng…*****************************-”Việt…là anh ép tôi trước…”Hoặc là tôi sống, hoặc hắn sống…tôi thực sự…không có lựa chọn…Hôm nay đã là thứ bảy…chỉ còn chưa đầy hai tư giờ nữa…nếu không nhanh sẽ không có cơ hội…Vẫn là công việc quen thuộc…tôi chậm rãi đập trứng, tách lấy lòng trắng…đánh bông, trộn lòng đỏ, bột, vani…nhưng lần này, chiếc bánh của tôi có thêm một nguyên liệu nữa, đó là vài giọt từ chiếc lọ trong tay…Tôi bật lò…Nướng bánh…Chiếc bánh hôm nay nở rất đẹp, rất to…Tôi phủ cho nó một lớp kem láng mịn, xắt lát dâu tây, xếp hình trái tim…rất đẹp…Còn chưa định mang ra mời thì hắn đã sun xoe tới…-”Ái chà…đẹp ghê…tiến bộ thế!!!”-”Tôi ăn nhé…”Tôi không nói gì, ăn bánh tôi làm là thói quen của hắn rồi, bởi vậy, hắn tự nhiên như ruồi cầm thìa xắn một miếng…Chỉ cần hắn đưa miếng bánh lên miệng thôi, hắn sẽ nằm trong 3 năm…5 năm…hoặc cả đời…và tôi…sẽ thoát chết…
đọc truyện về đi anh nơi đây em vẫn đợi