đọc truyện sở kiều truyện phần 2 chương 17

Tự luận (4 điểm) 1/ Từ ghép : Đồ vật , khó chịu Từ láy : Lục lọi , thích thú 2/ -HS viết được câu văn tóm tắt - Đúng câu trần thuật đơn nêu ý kiến nhận xét +Trình bày :1 điểm Ngày 16-3-2007 Tiết 116 : Ngày 17-3-2007 Tiết 117: ÔN TậP TRUYệN Và Kí A. Mục tiêu cần đạt Đọc truyện Vương Bài Quân Bỉ: Ông Xã Kiêu Ngạo Sủng Có Thời Hạn full trọn bộ Chương 100: Khí thế thay đổi Tiếng Việt cập nhật nhanh và sớm nhất tại Truyện Sắc Ông Xã Kiêu Ngạo Sủng Có Thời Hạn full trọn bộ Chương 100: Khí thế thay đổi Tiếng Việt cập nhật Cội nguồn truyện kể của họ lại là lịch sử biên niên, như Tả truyện, Quốc ngữ, đặc biệt là loại truyện kí trong Sử kí của Tư Mã Thiên, một loại sử viết lấy nhân vật làm trung tâm, viết hay như tiểu thuyết 2. Các sử truyện phải lấy nhân vật lịch sử làm trung Bài 1: So sánh truyện và kí Bài 2:Cảm nhận về một nhân vật trong chương trình lớp 6 Bài 3:Viết một bài văn kể 1 cảnh đ HOC24. Lớp học. Lớp học. Tất cả Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1 Chương 1: Anh họ dụ dỗ. Chương 2: Cầu thao. Chương 3: Bị đâm đến triều xuy (Cao H) Chương 4: Chiến đấu kịch liệt ở phòng tắm (Cao H) Chương 5: Làm ba lần, quyết định trở thành kỹ nữ. Chương 6: Thiếu niên lần đầu nếm trải thao bức (1) Chương 7: Thiếu niên lần đầu BẠN ĐANG ĐỌC. Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11 ( Sở Kiều Truyện ) - Edit General Fiction. Hoàng phi sở đặc công số 11 - Sở Kiều truyện Tác giả: Tiêu Tương Đông Nhi Thể loại: Xuyên không, cổ đại, nữ cường nam cường, HE Độ dài: 191 chương + 13 ngoại truyện Dịch: Whitenavy Beta: kirowan Nâu Nguồn : Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. Sở Kiều truyện phần 2 được tác giả viết tiếp theo tập 67, cũng là tập cuối của phim Sở Kiều Truyện. Bộ truyện gồm 40 chương chính văn và 03 chương ngoại truyện. Bởi tác giả không đọc nguyên tác “Hoàng phi Sở đặc công số 11” và truyện được viết theo mạch phim nên có rất nhiều tình tiết khác xa so với nguyên tác mà các bạn đã được đọc. Vì vậy các bạn lưu ý và cân nhắc trước khi đọc. Bộ truyện đã được đăng kí bản quyền. Yêu cầu không sao chép vì mục đích kiếm lợi cá nhân dưới mọi hình thức. Trân trọng cảm ơn! Điều hướng bài viết Phần 2 * Gió thổi mưa giông trước cơn bão, ý chỉ dự báo có chuyện xảy ra. 120 phút nửa đêm, Sở Kiều đóng cửa nhà vệ sinh lại, đi đến bên bồn rửa mặt rửa tay. Nhà giam vẫn im lìm không một tiếng động, thời gian này chính là lúc con người cảm thấy mệt mỏi nhất trong ngày, cho dù là binh sĩ trải qua đào tạo đặc biệt thì sự cảnh giác và thể lực cũng sẽ giảm đi so với bình thường. Vẻ mặt Sở Kiều vẫn trầm tĩnh, rửa tay xong liền cầm lấy khăn lông treo trên kệ, cẩn thận lau khô, bồn cầu tự động được kich hoạt, vang lên thanh âm *ào ào*. Sở Kiều ấn đầu ngón tay lên mạch cổ tay, nhẩm tính thời gian. Mười, chín, tám… năm, bốn… Đã đến giờ, Sở Kiều bình tĩnh xoay người lại đi tới cạnh giường. Một tiếng *ầm* bỗng nhiên vang lên, vòi nước bất ngờ nổ tung, cột nước trắng xóa cùng áp lực nổ đánh thẳng vào người Sở Kiều ở cách đó không xa, cô mềm nhũn nằm trên mặt đất. Cai ngục ngoài cửa kinh ngạc, nhìn thấy ống dẫn nước bên trong phòng giam nổ tung, phạm nhân bị áp lực nổ đánh trúng, sống chết không rõ thì nhất thời luống cuống tay chân. Hai cai ngục nhanh chóng ấn mật mã, một tay cầm tiểu liên một tay cầm bộ đàm vội vã vọt vào. Tuy nhiên tiếng nước phun xối xả đã ảnh hưởng đến đường truyền tín hiệu, trong vòng năm giây chỗ tổng đài chỉ có thể nghe được âm thanh *sàn sạt* không rõ. Cơ hội chỉ có một. Khi hai viên cai ngục chạy tới nhà vệ sinh xem xét nguyên nhân thì cô gái vốn đang hôn mê thình lình mở to đôi mắt sáng rực, dùng tốc độ nhanh như báo chạy ra khỏi phòng giam. Hai cảnh ngục kinh hãi, chưa không kịp hô lên thì cửa phòng giam đã bị đóng sầm lại. Sở Kiều không hề nhìn đến hai viên cai ngục còn đang giận dữ ở bên trong, bước vội đến phòng điều khiển, nhanh chóng mở những đoạn video của một giờ trước chép vào một máy chiếu nhỏ, thoăn thoát cắt xóa hiệu chỉnh chúng rồi kéo ghế đặt máy chiếu đối diện với camera quan sát, thay thế hình ảnh thật bằng hình ảnh từ máy chiếu cho camera quan sát thu lại. Sau đó cô quay sang cắt đứt đường truyền tín hiệu của bộ đàm. Thời gian vừa vặn chỉ hơn năm giây, sau khi khóa ống dẫn nước lại, hai viên giám ngục giận dữ rống to nhưng tiếng của họ không hề thoát ra khỏi bức tường kính của phòng giam. Tất cả những gì camera giám sát có thể thu được là hình ảnh của một giờ trước, nữ phạm nhân đang lẳng lặng ngồi trên giường, hai viên cảnh ngục đang qua lại tuần tra bên ngoài. Tất cả vẫn bình thường và yên tĩnh như cũ. Sở Kiều đưa ánh mắt sắc bén nhìn quanh bốn phía một lượt, an toàn. Cô trở lại phòng điều khiển, mở hòm đựng trang phục, thay bộ quần áo ướt sũng ra, mặc đồng phục của nhà ngục số 4 vào, đội mũ lên, cầm lấy khẩu súng lục HK trong kho vũ khí, gắn thêm thiết bị hãm thanh rồi đeo vào bên hông, xoay người đi ra ngoài. Hai cảnh ngục dám mở cửa nhà giam cũng là vì có lý do không cố kỵ. Tuy nhà ngục số 4 nằm ở gần thủ đô nhưng lại tọa lạc ở một vị trí vô cùng hẻo lánh bí ẩn, người bị giam bên trong đều là trọng phạm sắp bị tòa án quân sự cấp quốc gia thẩm tra xử lí, quan trọng đến mức nào không cần nói cũng biết. Độ nghiêm mật của anh ninh ở nhà tù này đã đến mức soi mói, phòng giam độc lập, cảnh ngục đều được trang bị vũ khí hiện đại, ngày đêm theo dõi gắt gao. Mỗi phòng giam đều có ba quân nhân đặc chủng cấp quốc gia trông chừng, từ phòng giam đi ra ngoài còn phải đi qua một cánh cửa lớn, không giống như ở phòng giam của Sở Kiều, chỉ cần có mật mã là có thể mở ra, muốn mở cánh cửa lớn kia thì cần có dấu vân tay của người khóa cửa. Mỗi phòng giam có ba cảnh ngục thay phiên nhau gác, trong phòng giam hiện đã nhốt hai người, Sở Kiều lấy dấu vân tay đã chuẩn bị trước ra, ấn lên máy quét, *cạch* một tiếng cửa lập tức được ra. Sở Kiều thân mặc quân trang đúng tiêu chuẩn, trong sự căm tức của hai viên quân nhân bị nhốt, đường hoàng bước ra ngoài. Sau khi cánh cửa là một hành lang dài, cô hiện giờ đang ở tầng hầm thứ 4 của nhà ngục, muốn đến nơi trong mục tiêu thì phải đi một thêm một đoạn đường khá dài. Hình ảnh giả chỉ có thể giữ được một tiếng, cô phải nắm chặt thời gian. Người bị giam ở tầng hầm thứ tư đều là những sĩ quan cấp cao và đặc công bí mật đang chờ quyết định của tòa án quân sự, ba tầng hầm còn lại là nơi giam giữ tội phạm quan trọng, tầng một là nơi làm việc của quan viên cùng cảnh ngục nhà tù số 4, tầng hai là nơi tiếp khách từ bên ngoài đến nhà ngục. Mục tiêu của Sở Kiều chính là nơi đó. Đi được khoảng hai phút, đi qua dãy phòng giam, bên ngoài cuối hành lang là bốn mươi tên trang bị súng máy hạng nặng trong tay, đều là chiến sĩ cấp cao vũ trang đầy đủ. Nhà tù số 4 không có ống thông khí, cũng không có ống cống dẫn nước, muốn chạy trốn thì ngoại trừ đi qua cái hành lang này cũng chỉ có thể đào lỗ chui ra, muốn bình an vô sự đi ra tìm đường sống, xác suất hầu như là con số không. Đám binh sĩ canh gác nhìn thấy người lạ mặt xuất hiện thì nhất thời trở nên khẩn trương, tên cầm đầu giơ họng súng đen ngòm lên, quát lớn “Đứng lại! Là ai? Khẩu lệnh?” Sở Kiều bình tĩnh thẳng lưng tiêu sái đi qua, trong tay ôm một chồng văn kiện dày cộp, vừa đi vừa trầm giọng nói ”Tôi là thượng tá Lưu Tư Duy thuộc sở quân pháp, theo văn khiện 12658 đến nhà ngục số 4 điều tra án buôn lậu súng đạn, lập tức nối điện đàm cho ta báo cáo với trung tá Đàm Tông Minh, báo là tôi có hồ sơ quanh trọng cần đưa cho anh ta.” Viên binh sĩ sửng sốt, ngay sau đó liền nhíu mày, nghi hoặc nói “Báo cáo thượng tá, tối nay trung tá Đàm Tông Minh không có ở đây, đường dây riêng của anh ấy thuộc loại bảo mật, xin thượng tá đưa ra căn cứ chính xác.” “Theo luật, tiến vào nhà ngục số 4 không cần đưa ra giấy chứng nhận, tôi được Lý ngục trưởng mời đến hỗ trợ phá án, ba ngày trước thượng tá Lữ Phương Hạo còn tự mình đưa tôi vào phòng thẩm tra, chẳng lẽ đồng chí không biết?” Sở Kiều nhíu mày, liếc mắt nhìn viên binh sĩ từ trên xuống dưới, trầm giọng nói “Đồng chí là quân nhân mà không rõ luật quân sự? Đồng chí thuộc quân đoàn nào? Số thứ tự, mật hiệu là gì?” Viên binh sĩ nghe vậy thì cả kinh, cấp bậc trong quân đội rất rõ ràng, người này ăn nói rành mạch, cách nhắc đến Lý ngục trưởng cùng trung tá Đàm như quen rất thân, nên anh ta nhất thời cảm thấy hơi kính sợ, trầm giọng đáp “Báo cáo thượng tá, số hiệu của tôi là 0475, thuộc cục quân tình số 8 ở phía nam, quân đoàn 309, tổ đặc biệt 571, không thuộc biên chế quân chính quy, chúng tôi mới được điều đến đây chỉ hai ngày trước, cho nên không biết ngài là được thượng tá Lữ Phương Hạo đưa vào.” Sở Kiều nghe vậy, chân mày thoáng giãn ra, gật đầu nói “Đồng chí thuộc cục quân tình số 8? Quân trưởng Lưu Phó của các cậu có khỏe không? Các cậu là do ông ấy phái đến? Nhiệm vụ lần này chắc là cũng phải khá lâu đây!” Tiểu binh nghe xong thì càng thêm kính nể, thầm nghĩ quả nhiên quân pháp mỗi nơi mỗi khác, hồi đáp “Báo cáo thượng tá, Lưu quân trưởng vẫn khỏe, tổ chúng tôi được điều đến nhà ngục số 4, sẽ không theo quân trưởng trở về phía nam.” “Ồ.” Sở Kiều gật đầu nói “Tôi cũng xuất thân từ cục số 8, từng đảm nhiệm tình báo kiểm sát ở đó, nói sao chúng ta cũng là chiến hữu. Có nhìn thấy quân trưởng của các cậu thì thay tôi hỏi thăm ông ấy một tiếng. Được rồi, tôi còn có chuyện quan trọng, đồng chí hãy liên lạc với tổng trạm đưa văn kiện này ra ngoài, báo với Trương trưởng tham mưu cùng Hoa tư lệnh là việc đã xong, sáu giờ sáng thượng tá Lưu Tư Duy sẽ ghé có việc.” Dứt lời cô liền xoay người đi về phía trước. Viên binh sĩ sững sờ tại chỗ, tay cầm đống văn kiện lớn được đánh dấu tuyệt mật mà tay chân suýt chút nhũn ra. Trương trưởng tham mưu… Hoa tư lệnh… Lúc ra khỏi tầng hầm thứ tư của nhà ngục, lưng áo của Sở Kiều đã ướt đẫm. Cô tựu vào vách tường thở dốc, sau đó nâng cổ tay nhìn đồng hồ, đã qua mười phút, thời gian không còn nhiều. Cô hít vào một hơi thật sâu, lại đứng thẳng lên, tiếp tục đi về phía trước. Kiểm tra dấu vân tay, đi qua tia hồng ngoại, thử võng mạc, trải qua tầng tầng lớp lớp kiểm tra, rốt cục cô cũng đến được phòng khách ở tầng hai. Nhìn bảng quân pháp đặt giữa gian phòng, khóe miệng Sở Kiều nhẹ nhàng cong lên. Rất tốt, oan có đầu nợ có chủ, cuối cùng cô cũng tìm được chính chủ. Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác. Xem tiếp phần 2 nhé -Chương 1 Phong Vân lệnh chủ Vũ Văn Nguyệt chìm sâu xuống đáy hồ băng nghìn trượng. Dấu ấn mạn châu sa hoa đỏ rực dần hiện trên bả vai Sở Kiều. Bất giác, hai luồng khí nóng và lạnh liên tục xung đột trong huyết quản của Sở Kiều, đôi mắt mở lớn. Sức lực đã bị rút cạn trong cuộc chiến ban nãy đã trở lại, thậm chí nàng còn cảm thấy mạnh hơn bội phần. Nhớ lại lời Ô tiên sinh, Sở Kiều phần nào đoán được nội công mà mẫu thân truyền lại cho mình đã bị phá vỡ phong ấn Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác. . Điều nàng nghĩ đến đầu tiên là nam nhân vừa đẩy nàng trở lại. Sở Kiều cố dấn mình ngày càng sâu xuống đáy hồ, nhưng xung quanh chỉ một một màn đen lạnh lẽo. Nàng không thể khóc, cũng không thể gọi tên hắn. Chỉ vài khắc trước, nàng đã nghĩ muốn cùng chết với hắn. Nhưng nam nhân đó, dù biết mắc bẫy cũng si tình mà dấn thân đến đây bảo vệ nàng. Đến lời cuối cùng hắn nói, vẫn chỉ là nghĩ cho nàng. Sở Kiều nắm chặt bàn tay, xua đi làn nước giá buốt, dần trồi lên khỏi mặt hồ, chỉ là trái tim của nàng ... mãi mãi nằm dưới đó ... cùng với hắn. Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác. "A Sở! A Sở!"Thanh âm đó là thứ mà nàng không muốn nghe nhất vào lúc này. Một đám cận vệ bên cạnh Yến Tuân vẫn đang nhìn nàng với con mắt hằm hè. Chắc hẳn, tin tức Sở đại nhân của Yến Bắc lại vì một tướng quân Đại Ngụy mà trở mặt với Điện hạ của chúng, giết Trình Diên, và cả trăm mạng quân Yến Bắc kia đã truyền khắp toàn quân. Link nghe nhạc nền hay khi đọc truyện Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé! Vũ Văn Nguyệt chìm sâu xuống đáy hồ băng nghìn trượng. Dấu ấn mạn châu sa hoa đỏ rực dần hiện trên bả vai Sở Kiều. Bất giác, hai luồng khí nóng và lạnh liên tục xung đột trong huyết quản của Sở Kiều, đôi mắt mở lớn. Sức lực đã bị rút cạn trong cuộc chiến ban nãy đã trở lại, thậm chí nàng còn cảm thấy mạnh hơn bội phần. Nhớ lại lời Ô tiên sinh, Sở Kiều phần nào đoán được nội công mà mẫu thân truyền lại cho mình đã bị phá vỡ phong ấn. Điều nàng nghĩ đến đầu tiên là nam nhân vừa đẩy nàng trở lại. Sở Kiều cố dấn mình ngày càng sâu xuống đáy hồ, nhưng xung quanh chỉ một một màn đen lạnh lẽo. Nàng không thể khóc, cũng không thể gọi tên hắn. Chỉ vài khắc trước, nàng đã nghĩ muốn cùng chết với hắn. Nhưng nam nhân đó, dù biết mắc bẫy cũng si tình mà dấn thân đến đây bảo vệ nàng. Đến lời cuối cùng hắn nói, vẫn chỉ là nghĩ cho nàng. Sở Kiều nắm chặt bàn tay, xua đi làn nước giá buốt, dần trồi lên khỏi mặt hồ, chỉ là trái tim của nàng… mãi mãi nằm dưới đó… cùng với hắn. // adsbygoogle = [].push{ google_ad_client “ca-pub-2023696811887092”, enable_page_level_ads true }; “A Sở! A Sở!” Thanh âm đó là thứ mà nàng không muốn nghe nhất vào lúc này. Một đám cận vệ bên cạnh Yến Tuân vẫn đang nhìn nàng với con mắt hằm hè. Chắc hẳn, tin tức Sở đại nhân của Yến Bắc lại vì một tướng quân Đại Ngụy mà trở mặt với Điện hạ của chúng, giết Trình Diên, và cả trăm mạng quân Yến Bắc kia đã truyền khắp toàn quân. Sở Kiều dường như chẳng hề quan tâm đến mọi chuyện xung quanh. Tim nàng đã chết… nàng ở đây chỉ vì hắn nói với nàng “Phải sống!” “Chàng đã đồng ý sẽ đợi ta… thế nhưng…” Yến Tuân lo lắng cởi áo choàng của mình khoác cho Sở Kiều, nhưng còn chưa chạm đến nàng, Sở Kiều đã vội gạt ra, phóng ánh mắt phẫn uất cực điểm về phía hắn. Yến Tuân giật mình, thoáng chút kinh hãi. Nhiều năm như vậy quen biết nàng, nhiều năm như vậy hắn và nàng bầu bạn với nhau, nhưng chưa một lần nàng nhìn hắn với ánh mắt như vậy. Là sự chán ghét, là sự ghê sợ, là thất vọng, là tuyệt tình. “A Sở, muội vừa rơi xuống hồ, cẩn thận cảm lạnh” Sở Kiều cười khẩy một cách chua chát “Lạnh? Yến Bắc thật sự rất lạnh, nhưng lòng người còn hiểm độc, lạnh lẽo hơn nhiều” Nàng cự tuyệt mọi sự giúp đỡ của hắn, cố với lại Phá Nguyệt kiếm gần đó, tự chống mình đứng dậy, lết từng bước khỏi mặt hồ, từng bước xa khỏi hắn. Yến Tuân nhìn chằm chặp về phía Sở Kiều, bàn tay vẫn còn nắm mảnh ngọc bội dính máu. Hắn biết, sẽ không bao giờ còn cơ hội tặng nó cho nàng nữa. Gió tuyết trên mặt hồ thổi càng mạnh, mặt hồ bị nứt ban nãy, chỗ Vũ Văn Nguyệt rơi xuống đã lại đóng một lớp băng trên bề mặt. “Người đâu!!! Hộ tống Sở đại nhân về nghỉ ngơi” “Vâng!!!” Hắn lại muốn giam lỏng nàng. Gương mặt Vũ Văn Nguyệt đầy máu lại xẹt qua tâm trí nàng. Dấu ấn Phong Vân lệnh đỏ như màu máu. Một luồng khí sục sôi trong người thôi thúc nàng giải phóng nó khỏi quẫn bách. Sở Kiều quắc mắt nhìn quân lính Yến Bắc đang tiến dần về phía nàng, Phá Nguyệt kiếm vung lên, thân thể nàng phó mặc theo luồng khí đang chạy dọc khắp tứ chi. Hàn băng nhọn hoắt từng cái, từng cái hình thành từ không khí phóng về phía quân Yến Bắc. Gió tuyết gào thét, Phá Nguyệt kiếm trên tay nàng còn chưa hạ xuống nhưng quân Yến Bắc đã đổ rạp dưới mưa và máu. Yến Tuân kinh hoàng vội chạy tới giữ nàng lại. Hắn mới dịch được vài thước bỗng khựng lại, Phá Nguyệt kiếm sáng loáng chĩa ngay trước yết hầu của hắn. “Yến Tuân! Món nợ hôm nay ta không tính với ngươi. Hôm nay, hoặc là Sở Kiều ta rời khỏi đây, hoặc là chết tại đây” “A Sở” Hắn không nói được gì, chỉ đành nhìn nàng quay lưng rời đi. Khoảnh khắc yên lặng đến kinh sợ. Gió gào thét dữ dội, nhưng rồi tiếng vó ngựa, tiếng cước bộ phá tan sự im lặng. Bốn phía vang lên sự huyên náo, tiếng gọi hỗn loạn truyền tới “Điện hạ! Điện hạ! Điện hạ!” “Sở đại nhân! Đại nhân” “Thiếu chủ!” Từ hướng Bắc, Hắc Ưng quân hùng hổ tiến tới. Cờ lệnh nhuốm máu, rách tới không còn nhìn ra quân kỳ. Phía Đông tiếng truyền tới thanh âm lác đác, nhưng chất chứa sự kiên định. Hạ Tiêu dẫn đầu Tú Lệ quân còn sót lại, thành công cầm chân được đám người của Trình Diên để Sở Kiều rời đi. Nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ là đoàn người mặc áo đen, bịt kín xuất hiện phía Tây của hồ băng. Từ trang phục đến vũ khí, thậm chí là ánh mắt của họ đều mang đến sự tương đồng đáng kinh ngạc. Chỉ hơn trăm người nhưng bức khí thậm chí như cả nghìn người, áp đảo cả Hắc Ưng quân. Trong phút chốc, Hạ Tiêu – người đã trăm trận vào sinh ra tử, không gì chưa trải qua cũng có vài phần e sợ. Chỉ khi nhìn thấy người đàn ông đi sau cùng đám người đó, mới có thể thở phào nhẹ nhõm. “Ô tiên sinh???”Đạo Nhai dẫn đầu đoàn người đó. Ông ta xoáy sâu ánh nhìn vào Sở Kiều, bỏ qua Yến Tuân với ánh mắt dò xét bên cạnh. Ông ta quay về phía đoàn người áo đen đó, chỉ khẽ gật đầu một cái, rồi lại bỏ đi sau màn tuyết dày đặc. Ô Đạo Nhai vừa rời đi, đám người áo đen đó đồng loạt khom người, hướng về phía Sở Kiều hô lớn “Tham kiến lệnh chủ!!!” Sở Kiều vốn đã muốn từ bỏ thân phận Phong Vân lệnh chủ. Phong Vân lệnh chủ thì sao chứ? Mẫu thân của nàng không phải cũng chết không rõ nguyên nhân đó sao? Nàng vẫn phải lưu lạc suốt thời gian dài dù mang thân phận thiếu chủ, có thể hiệu triệu tất cả điệp giả trên giang hồ. Nhưng chuyện vừa rồi khiến nàng thay đổi mọi suy nghĩ. Không cần biết thân phận của ta là gì, lớn hay nhỏ. Chỉ cần làm điều tốt thì thiên hạ sẽ thái bình. Ánh mắt Sở Kiều lóe lên tia sáng trong suốt như vì sao, nàng quay bả vai áo bị rách về phía đám điệp giả, bọn họ nhìn thấy dấu ấn Phong Vân Lệnh thì tất cả cùng kích động. “Ta là Sở Kiều, lệnh chủ Phong Vân lệnh” “Tham kiến lệnh chủ!!!” – Tiếng đồng thanh vang lên lấn át cảgió tuyết. “Mệnh lệnh đầu tiên. Các ngươi hãy giúp ta tìm Vũ Văn Nguyệt…” Đám người đó có vẻ rất háo hức khi nhận được mệnh lệnh đầu tiên từ lệnh chủ, nhưng tâm trạng đó liền dập tắt. “…từ dưới hồ lên” – SởKiều dứt lời. Không chỉ riêng bọn họ, cả Hạ Tiêu và Tú Lệ quân, lẫn Yến Tuân đứng gần đó cũng bàng hoàng, không tin nổi lời nàng vừa nói. Hạ Tiêu ngập ngừng “Đại nhân, mặt hồ đã đóng băng rồi. Nước lại rất lạnh, chỉ e… Vũ Văn Nguyệt…” Sở Kiều phóng ánh mắt về phía mặt hồ heo hút “Ta phải tìm hắn, ta đã hứa, phải tìm hắn…” “Đại nhân,thuộc hạ nghe nói Vũ Văn Nguyệt mắc hàn bệnh từ nhỏ. Dưới đó lạnh như vậy, e là… Hơn nữa, người của Phong Vân lệnh cũng sẽ không chịu được” Toàn bộ cánh rừng lớn xung quanh thu gọn trong ánh mắt nàng. Sở Kiều chỉ buông nhẹ một mệnh lệnh, nhưng bọn Hạ Tiêu biết, trái tim nàng vững như thái sơn. “Vậy thì đốt lửa lên để tan băng. Dù có phải đốt cả cánh rừng này, ta cũng phải tìm được hắn” Dứt lời Sở Kiều rời khỏi, những đốm lửa dần thắp lên giữa cánh rừng rộng lớn. Thân ảnh thiếu nữ đỏ rực giữa trời tuyết trắng xóa. “A Sở, muội định đi đâu” Sở Kiều quay lưng về phía hắn, hai bàn tay nắm chặt, từng lời thốt ra đều như dao cứa vào tim hắn “Yến Tuân! Ta không nợ ngươi, nhưng ngươi thiếu ta một món nợ, cho dù ngươi có đem một nửa Yến Bắc trao cho ta cũng không thể trả được. Ngươi là quân vương của Yến Bắc thì hãy làm việc của mình cho tốt. Bằng không, thứ mà ngươi nợ ta, ta sẽ đòi lại, không thiếu một phân” Hết chương 1 Các bạn nhớ thường xuyên truy cập trang để đọc cácchương tiếp theo nhé! AD Review Entertainment Đánh giá từ 497 lượt Truyện sở kiều truyện hay Hoàng Phi Sở Đặc Công Số 11 nói về cô là con bài chủ chốt, quân sư kinh tài tuyệt diễm nhất của sở quân tình số 11 cục bảo an, chuyên thu thập tình báo, sắp đặt kế hoạch, bố trí người ám sát chủ lực các quốc gia đối địch, trong bày mưu nghĩ kế, ngoài quyết chiến quyết thắng, có thể nói là Định Hải Thần Châm’* của cục.*Định Hải Thần Châm = nhân vật quan trọng không thể thiếu. Bắt nguồn từ việc Định Hải Thần Châm chính là bảo vật trấn biển của Đông Hải Long Vương trong Tây Du Ký’Trong truyện đặc công hoàng phi sở kiều truyện này, hắn là phiên vương lạnh nhạt nhất hoàng triều Đại Hạ, tài hoa hơn người nhưng luôn ẩn nhẫn che giấu. Hắn âm thầm sắp xếp, nhiều năm trù tính bố trí nhân mã ẩn núp ở khắp mọi nơi, một khi động thủ sẽ khiến trăm ngàn kẻ phơi thây, có thể nói là mầm mống đại họa cho người ngồi trên thượng vị của đế đặc công ở hiện đại xuyên không qua đến chế độ áp bách nô lệ cực kỳ hà thế tử kinh tài tuyệt diễm gặp tai họa cửa nát nhà tan. Bọn họ có nên sóng vai vung đao mở đường máu? Đồng hoạn nạn, chung đau khổ, nhẫn nhục cầu sinh, họa phúc cùng hưởng, ai bảo thời loạn thế không thể có được hạnh phúc cả đời*? Đọc truyện sẽ hiểu rõ hơn tiểu thuyết ngôn tình Hoàng Phi Sở Đặc Công số 11 của tác giả Tiêu Tương Đông Nhi đã được chuyển thể thành phim với tên gọi Sở Kiều Truyện - Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện - Princess Agents 2017 là một bộ phim hiện đang ăn khách nhất hiện nay và nóng ngay từ những ngày đầu công chiếu. Sở Kiều là một cô gái xinh đẹp giỏi giang, một cô đặc công tài giỏi làm việc cho quân tình số 11, cô làm nhiệm vụ thu thập thông tin và lên kế hoạch cho các chiến sĩ nhận nhiệm vụ ám sát những nhân vật quan trọng của thể lực thù địch phía trước. Trong một lần làm nhiệm vụ vì sơ hở mà cô phải hy chấp nhận với số phận hiện tại, cô quay trở về quá khứ của mình là một cô gái con nhà giàu có, là quan chức có quyền có thể nhưng bị người khác hãm hại và vu oan nên bị mọi người trở nên lẫn tránh và không ngó ngàn gì đến gia đình cô. Sở Kiều tìm mọi cách để minh oan cho gia đình và cho mình, cô dđã ùng lên một cách mạnh mẽ và cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng. Trong một lần đấu tranh với kẻ thù, cô đã gặp Phiên Vương, một chàng trai có võ công cao cường muốn bá chủ thiên hạ nhưng gặp phải Sở Kiều cũng chẳng phải dạng vừa đâu. Họ đối mặt vói nhau nhiều cuộc chiến và không biết vì lý đo gì mà họ trở nên có tình cảm với nhau, nhưng rào cản lớn nhất của họ là tính cách mỗi người khác nhau. Chuyện xảy ra vào thời Tây Ngụy, Sở Kiều từ một nữ nô bị coi thường, đã vươn lên thành nữ tướng mạnh mẽ, góp phần xóa bỏ chính sách nô lệ tàn bạo. Triệu Lệ Dĩnh đã thay đổi hình tượng ngọt ngào, đáng yêu quen thuộc để hóa thân thành "nữ cường nhân" của thời cổ đại. Đây cũng được đánh giá là vai diễn đột phá của Triệu Lệ Dĩnh. Hi vọng sau khi đọc truyện và xem phim bạn có thể cảm nhận hết được kịch tính cũng như độ sâu sắc của tác giả. Home » Tiểu Thuyết » Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Phần 2 – Truyện ngôn tình audio 33,589 Views Truyện audio hay xin gửi tới bạn nghe bản audio của bộ truyện Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Phần 2 + Phần 1 thuộc thể loại ngôn tình cổ trang của Tác giả Tiêu Tương Đông Nhi. Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Phần 2 Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Full – Truyện ngôn tình audio Hiện câu truyện đang được chuyển thể thành phim cùng tên đang rất hot trên màn ảnh. Hiện tại bộ phim Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện đã chiếu đến những tập cuối . Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Quay trở lại với câu truyện Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện xoay quanh nhân vật nữ chính là Sở Kiều một nữ đặc công giỏi giang xinh đẹp, nhưng không may trong một lần làm nhiệm vụ bị phát hiện và hy sinh, không chấp nhận số phận phũ phàng, Sở Kiều quay lại quá khứ với ý trí nghị lực của một đặc công Sở kiều đã mạnh mẽ vươn nên từ số phận là 1 nữ nô Sở kiều đã trở thành 1 nữ tướng quân tài ba phá bỏ chế độ nô lệ. Con đường trở thành một nư tướng tài ba cũng đầy gian truân và cũng không thiếu những cảnh lãng mạn giữ câu truyện tình yêu của bộ ba nhân vật Vũ Văn Nguyệt – Sở Kiều – Yến Tuân… Câu truyện diễn ra như thế nào mời các bạn lắng nghe qua giọng đọc của MC Khanh Hoa Đọc truyện, nghe truyện mới nhất cập nhật thường xuyên tại Phần 2 Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Tiếp diễn những chi tiết dở dang phần 1 truyện audio hay hân hạnh gửi đến bạn nghe phần 2 truyện Đặc công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện. Sau khi rơi xuống hồ băng số phận của Gia Cát Nguyệt như thế nào? Sở kiều sẽ ra sao mời các bạn lắng nghe qua giọng đọc của MC Băng Tâm Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Phần 2 Tập 1 Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Phần 2 Tập 2 Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Phần 2 Tập 3 Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Phần 2 Tập 4 Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Phần 2 Tập 5 Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Phần 2 Tập 6 Đặc Công Hoàng Phi Sở Kiều Truyện Phần 2 Full [Cám ơn các bạn các bạn đã đọc truyện tại Có thể bạn quan tâm Lời Nguyền Trinh Nữ Full truyện tình cảm, xen lẫn tâm linh huyền bí Xin chào các bạn hôm nay truyện audio hay✅✅✅hân hạnh giới thiệu đến quý vị …

đọc truyện sở kiều truyện phần 2 chương 17