đọc truyện an cư lạc nghiệp

Những chuyện tình thế kỷ mới dẫn dụ người đọc vào miền thăm thẳm của tình yêu - vùng đất tưởng chừng đã bị cày ải, xói mòn đến bạc màu, cằn cỗi - qua vô vàn lối đi lắt léo và diệu ảo. Truyện mở đầu hoàn toàn không chút đáng ngờ hay bất ổn bằng Bạn đang đọc truyện An Cư Lạc Nghiệp Chương 56: Phiên ngoại Qua đêm trên website Truyenfull.com. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Tiếp theo là phiên ngoại Đối thoại tiếng Anh, tuần này tui sẽ up văn án Lạc Nghiệp nha xD. Bạn đang đọc truyện An Cư Lạc Nghiệp Chương 50: Một ngày mới toanh trên website Truyenfull.com. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Website Truyện Full - là trang đọc truyện chữ online hàng đầu Việt Nam với nhiều thể loại truyện đam m Đọc Truyện An Cư Lạc Nghiệp Tác giả: Đại Đao Diễm Thể loại: ĐAM MỸ, SẮC, , Edit: Nana.Thể loại: hiện đại, niên hạ công, cao H, 1×1, HE. Truyện An Cư Lạc Nghiệp của tác giả Đại Đao Diễm là câu chuyện được chia làm hai phần, phần 1 là An Cư và phần 2 là Lạc Nghiệp. Đọc Truyện. Truyện An cư lạc nghiệp của tác giả Hạ Diễm thuộc thể loại tiểu thuyết full với một mối tình dễ thương của hai nhân vật mà ai là fan của goctruyen.com cũng đều nhận thấy qua thể loại truyện. Tên truyện cũng như là ý nghĩa mà tác giả muốn gửi gắm Đọc truyện (HOÀN) [Băng Cửu] Thiên muốn trời mưa, cha muốn gả chồng - Lời nói đầu trên điện thoại, cập nhật hằng ngày. 《 quả phụ mang oa hảo vất vả 》《 đơn thân cha muốn nhị hôn 》《 nhị hôn đối tượng cư nhiên là ta một cái khác cha 》 * thương nghiệp Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. Cậu hại anh táo bón, anh cho cậu lòi trĩ luônToday isn't my trước đến nay không biết có bao nhiêu quyển tiểu thuyết thích mở đầu bằng cái câu cũ rích này, Google một phát chắc phải ra hơn kết quả tìm kiếm chứ chẳng thường thường mỗi khi câu này được trưng dụng, nó đồng nghĩa với việc nhân vật chính của chúng ta đang ở trong hoàn cảnh cực kỳ, cực kỳ éo ra thì, An Cúc Nhạc tự cảm thấy số mình quá xui quán bar, tiếng người ồn Cúc Nhạc hiện đang cắm chốt tại một Gay Bar nằm ở quận Tín Nghĩa, nơi này chỉ dành cho những khách hàng có nhu cầu vào chơi, muốn vào cửa căn bản phải có thẻ hội viên, mà muốn xin thẻ hội viên, một là phải có người tiến cử, hai là phải báo cáo nghề nghiệp hợp pháp và chứng minh khả năng tài chính, ba là phải ký vào bảng cam kết, hội viên sẽ chịu trách nhiệm với tất cả hành vi của mình, không liên quan gì đến quán, trong trường hợp cần thiết, nhân viên có thể gọi mấy ông bảo vệ vạm vỡ tới đuổi bạn ra ngoài.*quận Tín Nghĩa quận sầm uất nhất Đài lại, quán bar luôn cung cấp những loại rượu hiếm hạng sang, các tiết mục sân khấu hoa lệ đẹp mắt, ngay cả bồi bàn cũng toàn những cậu chàng khôi ngô đã trải qua đào tạo chuyên môn trước khi ra đứng quán... Hiển nhiên, khách hàng cũng toàn dân đẳng cấp, bất kể là hình thức bên ngoài hay nghề nghiệp thực tế. Mập như heo ốm như khỉ, king kong barbie, tha hồ mà chọn, một khi vừa ý, nhà trọ sát vách, trình thẻ hội viên sẽ được giảm giá, đây quả thật chính là hệ thống cộng sinh hoàn hảo không chê vào đâu được.*king kong barbie ý nói những người mặt xinh barbie như dáng như king kong. An Cúc Nhạc là khách quen của quán bar, nhưng cái tên Kiều Khả Nam ngồi kế bên thì không. Cậu ta chỉ chuộng những chốn bình dân giản dị, hơn nữa còn thích uống rượu, nhưng mà một ly ở đây ước chừng bằng với giá một bữa ăn của cậu. Kiều Khả Nam trời sinh cần kiệm, mặc dù có người yêu giỏi kiếm tiền làm thần tài, cậu vẫn không tiêu xài phung phí như điều, hôm nay chính là sinh nhật của Lục Hành Chi, nửa kia của Kiều Khả to đất to, sinh nhật ai người đó to nhất, đã thế năm nay sinh nhật của Kiều Khả Nam, Lục Hành Chi chả biết đào đâu ra một chiếc điện thoại di động, ngoại trừ hai số 09 đằng đầu, tám số còn lại đều là ngày sinh dương lịch của Kiều Khả Nam, không trật số thân điện thoại đã đắt, nhưng điều thật sự quan trọng là... ý nghĩa đằng sau đó An Cúc Nhạc phán thế này “Lão ấy thâm thật, vậy thì mai mốt cậu đưa số cho ai coi như nhắc khéo sinh nhật mình với người ta luôn còn gì.”Kiều Khả Nam cười hế hế, lấy lại di động, thật ra cậu chỉ dùng số này để liên lạc với Lục Hành Chi và bạn bè thân thiết như An Cúc Nhạc mà thôi, nói gì thì nói... cũng ngại lắm lại, bây giờ đến phiên sinh nhật của anh yêu, Kiều Khả Nam dĩ nhiên cũng bằng lòng vung tiền, hẹn người kia ở quán bar hắn thích, còn An Cúc Nhạc... đích thị là cái đuôi. Kiều Khả Nam hỏi mượn thẻ, An Cúc Nhạc nằng nặc đòi theo, làm bóng đèn tản nhiệt phát sáng. Ai bảo dạo gần đây con gái cứ bon chen làm gà mẹ, phá bĩnh không biết bao nhiêu là “chuyện tốt” của y?An Cúc Nhạc “hừ” một tiếng, lườm nguýt bản mặt hớn ha hớn hở của bạn tốt, hôm nay là sinh nhật của Lục thối tha, y chẳng vui tí nào!Mà chuyện làm y khó ở chính là...Kiều Khả Nam “Sao mặt như táo bón vậy?”An Cúc Nhạc lòng đau như cắt liếc Kiều Khả Nam. “Bởi vì lâu lắm rồi không tìm được ai thông ruột chứ gì.”“Phụt!” Kiều Khả Nam phun hết ngụm rượu ra ngoài.“Má, có thấy bẩn không vậy?” An Cúc Nhạc vẻ mặt ghê tởm, vội vàng né sang chỗ khác.“Hừ, không biết ai bẩn?! Một ngụm kia cũng phải năm mươi đồng đó... thông ruột, thô bỉ vậy mà anh cũng dám nói...”Câu này lập tức châm ngòi cơn giận của An Cúc Nhạc, y chống nạnh ưỡn bụng, tư thế như cái ấm trà “Hừ, mắc gì không dám nói? Đâu như ai kia được thông mỗi ngày sướng quá trời, chỉ cho quan châu đốt lửa không cho dân chúng thắp đèn à? Đừng tưởng anh không biết mấy người tối tối thông nhau, đêm đêm cày cấy nhé! Nếu không phải ngày nào anh cũng ăn cơm, chắc chỗ nào đó cũng tèo héo, y như cái lỗ tai vậy...”An Cúc Nhạc có biệt hiệu là Hoa Cúc Đen, phong lưu buông thả, danh nổi như cồn, y và Kiều Khả Nam quen nhau qua mạng, trời xui đất khiến trở thành tri kỷ. Đến nay đã qua ba năm, đúng là thời gian thấm thoát thoi đưa... Lỗ lã gì cũng quắt, cứ cái đà này, y sẽ từ đóa đại cúc biến thành đóa cúc héo mất thôi!Kiều Khả Nam an ủi “Rồi rồi rồi, bình tĩnh bình tĩnh, không phải đêm nào tụi này cũng thông... à không, em đây là hy vọng anh tu thân dưỡng tính, đừng có ăn chơi quá độ, mắc công về già cô đơn lẻ bóng, lại dính đủ thứ bệnh, em chỉ lo được một người chứ sao gánh nổi hai người...”Kiều Khả Nam lo lắng cũng có nguyên do, trước đó trong giới của bọn họ có một chàng trai trẻ tài giỏi vừa qua đời, mới hai mươi mấy tuổi, vẫn còn trẻ lắm, nghe nói do chơi bời dữ quá, vắt sạch tinh lực dẫn đến suy kiệt khí quan, bữa trước đang ngủ thì đột nhiên lên đường, coi như chết trong hạnh đông người cũng không chừa, hai tuần trước An Cúc Nhạc mới đi dự lễ từ biệt đối phương, rồi tiện thể... xách trai lên tưởng tuyệt tuyệt tuyệt, mạnh mạnh mạnh, hàng to, pháo đầy, thọc khoan khoái hết cả người, chân thành cảm ơn bạn hiền trên trời linh thiêng giúp y se duyên làm mối, giữ cho đường ruột khỏe mạnh. Sau khi biết chuyện, Kiều Khả Nam mém chút nữa hộc máu. “Ngay cả lễ từ biệt của người ta mà anh cũng... anh có lương tâm không hả, không sợ trời phạt à?”“Phạt cái chi? Chẳng qua là hai thằng tìm vui, huống hồ bạn bè qua đời, ai cũng đau lòng khôn xiết, những lúc như vầy cần phải cảm nhận hơi ấm và năng lượng của người sống... Không phải Garnier từng nói 「Cogito, ergo sum」Tôi tư duy, nên tôi tồn tại sao? Đối với đóa cúc anh đây, đó chính là 「Muốn làm hả, có tôi đây」”“......” Kiều Khả Nam chẳng còn sức phản bác hay chửi thề, chỉ có thể nói “「Cogito ergo sum」là Descartes nói...”“Ờ, chân heo chứ gì, cứ vậy đi.”*猪脚 chân heo và 笛卡 Cartesian tiếng Đài đọc giống nhau, là tên Latin của Descartes.“......”Đến nước này, Kiều Khả Nam đã hoàn toàn từ bỏ việc khuyên răn, muốn An Cúc Nhạc bớt đàn đúm chắc chỉ còn cách tự thân vận động, canh chừng nghiêm ra thì trong quán bar, so với An Cúc Nhạc mặt duyên mày dáng thuộc trường phái xinh đẹp nho nhã, Kiều Khả Nam khôi ngô sáng sủa lại từng làm top có sức hút hơn hẳn, đảm bảo đã thâu hết hoa đào trong gay bar về người trước đến nay An Cúc Nhạc luôn tràn đầy tự tin vào bản thân, sao có thể chịu nổi cảnh thiên hạ nhìn mình kiểu “không có cá thì tôm cũng được”? Hừ hừ, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, làm má vợ dĩ nhiên phải báo cáo chuyện này cho thằng Hành Chi vừa nghe, chết thật, sao có thể để bà xã ra ngoài trêu hoa ghẹo bướm?Thế là có người lập tức bay tới, thế này thế nọ, túm vợ bắt về. Đêm hôm đó, An Cúc Nhạc chẳng mấy khi được nhàn rỗi yên tĩnh, thế mà lại không tìm được bóng hồng nào vừa mắt. Y có một loại cảm giác “Kiều Khả Nam tìm được động cơ không cắt điện, còn mình chỉ có chốt mở bình điện”, thảm quá đi ngôn của An Cúc Nhạc Thà thiếu mà chất, còn hơn thừa lại chả ra Hành Chi lúc trước tra thì tra đấy, nhưng xét về bản lĩnh giường chiếu, đúng là ngàn năm khó gặp, là mẫu top mà đám người trong giới thèm khát mơ ước, đổ xô chạy theo như chiếm người như thế, yêu tới thừa sống thiếu chết, bây giờ lại bị người ta yêu như điên dại, ai mới bị trời phạt đây?*Giải thích chút chỗ này. Trước kia là Kiều Khả Nam yêu Lục Hành Chi trước, yêu cũng dữ dội lắm mà Lục Hành Chi dở chứng, sau này Kiều Khả Nam bỏ đi thì anh Chi mới hối hận đuổi theo như giặc.“Hừ hừ,“ An Cúc Nhạc nửa ghen ghét nửa hâm mộ, véo da mặt của Kiều Khả Nam, bắt cậu vặn ra đủ biểu cảm xấu xí mới chịu thỏa mãn, bật cười hô Khả Nam mặc y đùa nghịch, “Hoa Cúc à, không phải em cấm anh đi tìm người, mà là không muốn anh tìm quá nhiều người...”“Được rồi, gái à.” An Cúc Nhạc trợn mắt một cái, ngụ ý của Kiều Khả Nam chính là bắt chước em nè, mau tìm một anh bạn trai ổn định bạn trai? Như nào? Vớ vẩn! Đúng là sẹo lành quên đau, trí nhớ kém cỏi. Chẳng chịu nghĩ lại xem quá trình tìm bạn trai của chính cậu ta thảm thiết thế nào, chết lên chết xuống ra sao, lao tâm lao lực cỡ ra không phải không muốn, mà là mỗi người một cách sống, Kiều Khả Nam cũng biết, Hoa Cúc thật sự có ý định độc thân cả đời, tự mình vui vẻ cầm cự, chỉ sợ y dính nhiều ruồi nhặng, bị nghiệp chướng ăn mòn, không chết tử tế hại cậu giống như má người ta, có thể diệt được con nào là diệt con Hành Chi còn bận tăng ca nên chưa đến, hai tên bot ưa nhìn ngồi ngay bàn chính. Đêm nay quán bar lấy chủ đề thập niên 80, những giai điệu disco hoài cổ như thôi thúc người nhảy múa. An Cúc Nhạc không ngồi yên được, đùa à, đây là style của y mà! Bất kể là Trương Quốc Vinh, Đàm Vịnh Lân, hay Grasshopper... ông đây chơi tất!An Cúc Nhạc phóng lên sàn nhảy, nhảy liên tục mấy bài, ngay cả「Thiên đường táo xanh」 của Tiểu Hổ Đội cũng không chừa. Dáng nhảy của y hết sức gợi tình, quyến rũ vô cùng. An Cúc Nhạc mồ hôi nhễ nhại, nhún nhảy quay về chỗ ngồi, hả hê khoe chiến lợi phẩm “Xem nè.”Vừa móc túi, ba bốn tấm danh thiếp kèm số điện thoại rơi ra, có tấm thậm chí còn miêu tả số đo ba vòng và kích thước cậu nhỏ... An Cúc Nhạc cười hề hề “Nhiều tên còn chào cờ luôn rồi ấy.”Kiều Khả Nam “......” Người này vốn là yêu nghiệt đầu thai, cậu không đủ pháp lực để thu phục, chỉ có thể mặc y tác oai tác quái, đại náo trần Khả Nam hậm hực nốc rượu, An Cúc Nhạc quan sát Kiều Khả Nam một hồi, vươn tay nâng cằm cậu lên “Đang nghĩ tới ai?”Kiều Khả Nam “Hả?”An Cúc Nhạc “Ghệ hả?”Không gọi được tiếng nào lọt tai hơn sao? “Không, em thấy gần tới giờ rồi, chắc anh ấy sắp tới đây.”An Cúc Nhạc lầm bầm, Kiều Khả Nam thích yêu ai là quyền của cậu ta, còn y thích lăn qua lăn lại với ai là quyền của y, cậu ta không thể cứ xen vào mãi, đúng không?An Cúc Nhạc ngoắc ngoắc “Gái à, lại biểu.” Kiều Khả Nam “?”An Cúc Nhạc dí sát mặt lại gần, giọng điệu nghiêm túc “Bình thường cậu hay gọi lão nhà cậu là gì?”“Hả?” Kiều Khả Nam giật mình, trả lời theo quán tính “Gọi tên chứ gì.”“Cả họ lẫn tên?”“Ờ.”An Cúc Nhạc khinh bỉ “Hầy, thật không có tình thú, sao không học mấy kiểu xưng hô vợ chồng ngọt ngào ấy? Cục cưng, sweetheart, honey này nọ?”Tới lượt Kiều Khả Nam mặt táo Cúc Nhạc thở dài, khoát khoát tay “Cậu như vậy là không được, muốn duy trì tình cảm vợ chồng phải bắt đầu từ xưng hô, cái kiểu có một không hai, anh tình em nguyện, nghe nổi hết cả da gà ấy. Nào, ngoan ngoãn lặp lại theo anh 「Ông~ xã~~」”An Cúc Nhạc mười ngón đan nhau, đặt ở bên mặt, mắt lóe sáng, giọng nhão nhoét... nghe vừa tởm vừa thiếu đòn. Kiều Khả Nam phì cười “Nghe ngu quá.”An Cúc Nhạc thúc giục “Kêu lẹ lên, anh nói thật đấy.「Ông~ xã~~」”Cái âm “xã” cứ gọi là cao vun vút, thiếu điều lạc cả giọng. Một khi An Cúc Nhạc đã làm trò thì chẳng ai cản được. Kiều Khả Nam vừa bực mình vừa buồn cười, dứt khoát xả thân hùa theo tên bot này, bắt chước y kêu một tiếng “Ông~ xã ~”“Giỏi lắm, có điều chưa đủ ngọt, chưa đủ lớn.” An Cúc Nhạc chỉ đạo một cách đứng đắn “Tập lại lần nữa.”Được rồi. Kiều Khả Nam chịu thua, đưa tay bưng mặt An Cúc Nhạc, nói rõ to “Ông~~ xã~~”Một tiếng này, ít nhất những người ngồi xung quanh một mét đều nghe thấy. An Cúc Nhạc nghiến răng nghiến lợi, tưởng ngon hả, thúi lắm, dám chém hoa đào của ông, ông đây giẫm nát khóm cúc nhà cậu! “Tốt lắm, giờ thì, xoay người ra sau, lặp lại những gì cậu vừa nói một lần nữa, rõ ràng rành mạch vào nhé! Đúng là nằm dưới riết ghiền, đừng lo, lúc nào anh cũng sẵn sàng trao cho cậu một cái ôm thắm thiết.”Kiều Khả Nam nghe thế, lập tức quay đầu lại, chỉ thấy Lục Hành Chi đứng sau lưng mình, mặt mày tím ── xong ──“An! Cúc! Nhạc!” Kiều Khả Nam hận muốn chết, bình thường cậu không gọi tên đầy đủ của An Cúc Nhạc mà chỉ gọi Hoa Cúc, bây giờ réo cả tên họ, đủ thấy tình hình quả thật không ổn. Anh yêu của cậu đứng đằng sau, đang nổi lửa nữa là Cúc Nhạc cười ha ha, chỉnh lại tư thế ngồi, ngay ngắn trang nhã hệt như một quý phu nhân thời đầu dân quốc, ung dung chỉ một ngón tay vào Lục Hành Chi “Mang về dạy dỗ cho tốt đi. Thật là, sao cậu ấy lại gọi tôi như vậy chứ, làm người ta mắc cỡ muốn chết luôn ~~”Sợ hai người kia còn chưa đủ loạn, An Cúc Nhạc tặng thêm một câu “Hây dà, hôm nay kêu tôi ông xã, khó đảm bảo mai mốt không gọi người khác là darling, không thể không đề phòng nha.”Kiều Khả Nam rống lên “Còn khuya!”“Ồ, sao lại còn khuya?” An Cúc Nhạc liếc Lục Hành Chi một cái, tuy rằng dưới ánh đèn mờ trong quán bar, y vẫn chắc cú lần này về nhà Kiều Khả Nam nhất định thê thù không dứt, để hận đời đời. Cậu hại anh táo bón, anh cho cậu lòi trĩ luôn! “Được rồi, rể à, đem người về đi, phạt cậu ta một trượng hồng.”*Một trượng hồng là hình phạt dành cho phi tần phạm sai lầm trong cung, nói đơn giản là dùng một phiến bảng dày đánh từ mông trở xuống, đánh cho máu me đầm đìa mới ngưng, từ xa nhìn lại thấy đỏ tươi nên gọi là một trượng hồng, hình phạt này thường đánh không chết cũng tàn Hành Chi quyết định làm theo, ngay đêm sinh nhật gần tứ tuần của mình, vợ yêu lại dám ngang nhiên gọi người khác là ông xã dưới ánh nhìn chòng chọc của dân chúng... Hai từ này hắn còn chưa được nghe Kiều Khả Nam gọi lần nào, hôm nay lại dám lãng phí tặng không cho người dưng. Chú có thể nhịn nhưng thím không thể nhịn, ông bà không nhịn, hắn càng không thể Khả Nam tự hiểu số mình lành ít dữ nhiều, lúc bị Lục Hành Chi lôi đi, cậu vẫn ráng quẳng lại một câu “Hoa cúc, anh coi chừng cái bông cúc nhà anh đó!”“Cảm ơn nha, đêm nay anh sẽ cho nó nở bùng ngát hương!”Kiều Khả Nam “......”________________________Tung chương 1 chơi trước = Công chưa xuất hiện, chương sau mới gặp ẻm ╮╯▽╰╭ Xém chút nữa Mẹ nó. An Cúc Nhạc vừa mới đùa dâm một câu, đáng tiếc người trước mặt lại không hùa theo, cậu ấy chớp hai tròng mắt đen lóng lánh, nói một câu đúng trọng tâm “Như vậy sẽ bị cảm.” An Cúc Nhạc “…” ừ thì đúng không sai. Ban đêm, hai người đứng trên đường mắt to trừng mắt nhỏ một trận, cuối cùng An Cúc Nhạc người đầy mùi gạo chịu thua trước “Chúng ta… đi thôi.” “Được.” Gần quán bar là một dọc nhà nghỉ mọc lên như rừng, chất lượng từ cao đến thấp tha hồ mà chọn, cứ như một chuỗi hệ thống cộng sinh vậy, ví dụ ở gần trại chăn gà sẽ có lò làm món gà nướng giấy bạc, cảm giác tương tự như thế. An Cúc Nhạc không màng địa điểm, ở đâu thì cũng là thông nhau thôi? Tất nhiên vệ sinh rất quan trọng, không ai muốn đến mấy chỗ vừa nghe đã biết là cô nhi viện cả. An Cúc Nhạc đắn đo giữa motel mình thường vào và loại nhà nghỉ rẻ tiền bốn trăm một lần, mà nguyên nhân y đắn đo là vì… trực giác nói cho y biết, người này có hàng khủng, nhưng không có tiền. Đương nhiên, muốn y bỏ tiền ra không phải là không được, nhưng làm vậy rất giống bao trai, An Cúc Nhạc có vài nguyên tắc quan trọng sau đây y không bao người, người không bao y. Vì thế y chọn chỗ bốn trăm, liếc nhìn cậu thanh niên “Mỗi người hai trăm, ok không?” Dám nói không ok, bất kể hàng khủng cỡ nào, ông đây cũng không thèm! “Ừ.” Cậu thanh niên vẫn không có biểu cảm gì, chỉ yên lặng gật đầu. Hai người một trước một sau bước đi trên con phố khuya tản mát mùi thối nát, An Cúc Nhạc thỉnh thoảng lại quay đầu liếc liếc, phát hiện người nọ lầm lũi theo sát ở phía sau. Lưng thẳng, bước chân vững vàng, giống như đang hành quân, mang theo một loại khí thế lạ lùng. An Cúc Nhạc mê man nghĩ, quái thật, rõ ràng mình mới là bên chủ động, là kẻ kinh nghiệm phong phú đến nỗi có thể đem các loại tư thế viết thành sách, sao lại có cảm giác như… bị một con chó Berger theo dõi? Chó Berger là chó bẹc-giê á, mà để Berger nghe cho sang chảnh tí Hự hự hự. “Chỗ này.” Nhà nghỉ nhìn có vẻ lâu đời, trước cửa treo một mảnh vải đỏ theo phong cách cổ xưa, bên trên in mấy chữ trắng to đùng Qua đêm tám trăm, nghỉ lại bốn trăm. Điểm trừ của chỗ có thiết bị lỗi thời chính là không có quầy tự động, muốn đăng ký phải gặp tận mặt, một ông chú lớn tuổi đeo kính lão đang ngồi đọc báo ở quầy, thấy khách tới thì ngẩng đầu liếc một cái, nói “Bốn trăm bốn giờ.” “Ừ.” An Cúc Nhạc móc ra hai trăm từ cái ví da màu hồng đào, đặt lên bàn, nhìn về phía cậu thanh niên. Cậu ấy thọc tay vào túi, lục lọi một phen, cuối cùng móc ra một tờ ── à không, là một cục tiền giấy đỏ chót, cậu ấy mở cục tiền mở ra, chỉ thấy người cha già dân tộc vốn đang mỉm cười biến thành mặt nhăn mày nhó, kế đó cậu ấy móc ra tiền xu, một xu năm tệ, ba xu mười tệ, hai xu năm tệ, một tệ… Một, hai, ba, bốn, năm… Cậu ấy đếm, con ngươi đen bóng ngước nhìn An Cúc Nhạc, hỏi “Anh có một tệ không?” An Cúc Nhạc “…” Cậu thanh niên hết sức thản nhiên, không hề tỏ vẻ lúng túng khi thiếu tiền, cái cảm giác đi mua đồ mà thiếu mất một tệ thật tình rất muốn nôn, An Cúc Nhạc quyết định làm người tốt một lần. “Có, cầm đi.” Y từng thề, không chi một xu nào cho đàn ông. Bây giờ bỏ ra một tệ, không biết có nên tính là làm trái lời thề hay không. An Cúc Nhạc cầm thẻ mở cửa phòng, hai người bắt thang máy lên lầu, trong lúc đó, cả hai đều không mở miệng. Trên người cậu thanh niên như có một cỗ ma lực khiến người ta muốn giữ im lặng, nhưng mà nếu không nói gì thì bầu không khí tệ quá, An Cúc Nhạc đành phải tìm đề tài để hỏi “Lần đầu hả?” Cậu thanh niên sửng sốt, gật gật đầu. “Phải.” “Cạch” một tiếng, cửa phòng mở ra, An Cúc Nhạc bấm công tắc đèn. Cậu thanh niên vẫn bình tĩnh như cũ, người bình thường mỗi khi sốt ruột thường hay nói nhiều, cậu ấy thì không, nhưng mà ban nãy thiếu tiền ở quầy, cậu ấy cứ đếm đi đếm lại mấy lần, sau khi vào thang máy, bước chân đi theo y cũng chậm lại, bây giờ vào trong phòng, ngay cả nhìn chung quanh cũng không dám. An Cúc Nhạc buồn cười, người trẻ tuổi, rốt cuộc cũng có điểm đáng yêu. Phòng rất nhỏ, chỉ có một cái giường, một phòng tắm, cùng với một cặp bàn trà và ghế dựa, không còn gì nữa. “Cậu muốn nằm trên, hay nằm dưới? An Cúc Nhạc tháo khăn quàng cổ, cởi cái áo khoác đã ướt hơn phân nửa, xoay người ngồi phịch xuống giường, hắt xì một tiếng rõ to. “Hôm nay tôi muốn bị thao, cho nên mặc kệ kế hoạch của cậu thế nào cũng phải phối hợp với tôi trước, sau này sẽ giới thiệu mấy anh trâu bò hung mãnh cho cậu, chịu không?” Trong giới có vài người đặc biệt chú ý đến trai tân, thích chơi trò dưỡng thành, nói thật An Cúc Nhạc chỉ cảm thấy phiền phức, trước tiên phải thăm dò, dạy dỗ từng chút, chỉ bảo tỉ mỉ, còn phải cẩn thận không để cho đối phương bị thương, nhưng mà… hầy, cô đơn chính là độc dược, thân thể cô đơn cũng dính độc, bây giờ quả thật không có cá thì tôm cũng được, y lườm lỗ mũi và đũng quần của cậu thanh niên một cái, âm thầm cầu nguyện bản lĩnh soi hàng của mình vẫn còn hoạt động. “Sao rồi, thao tôi được không?” Miệng nói lời ô uế, vẻ mặt y lại nhẹ nhàng khoan khoái. Đã đến nước này, nếu cậu ấy nói không, y cũng sẽ trói người lại hấp diêm. Cặp mắt dài hẹp của cậu thanh niên mở to, nhìn An Cúc Nhạc thong dong ngồi ở mép giường, hai tay y chống thẳng ra phía sau, bả vai hơi nhô lên, hình dạng rất đẹp, dưới áo choàng là một chiếc áo thun, có vẻ khá rộng, như ẩn như hiện… thật gợi cảm. An Cúc Nhạc đổi tư thế, bắt chéo hai chân, đôi chân y vô cùng thon dài, y gầy nhưng không phải kiểu gầy thiếu dinh dưỡng, mà là vừa đúng chuẩn, hiển lộ đường nét cân đối xinh đẹp. Mặt y nhỏ gọn, cằm nhọn, mặt mày sáng sủa, tóc mái lòa xòa che trán, tóc màu nâu, mắt cũng màu nhạt, dưới ánh đèn lờ mờ rẻ tiền của nhà nghỉ, trông như hai hòn đá mica sắc nâu. Thật là đẹp. Không chỉ đẹp bề ngoài, mà là toàn bộ… khí chất. Đỗ Ngôn Mạch sẽ không nói ra miệng, nhưng người này dường như sống để phô bày nét đẹp của mình. “Vậy đi, tôi coi như cậu đồng ý.” An Cúc Nhạc gãi gãi đầu, im lặng ít nói đến mức này cũng coi như là phẩm chất tốt, chỉ mong đến lúc lên giường cũng có thể duy trì, vùi đầu hì hục là được rồi. “Tôi đi tắm trước.” Dứt lời, y chuẩn bị đầy đủ vác đồ vào phòng tắm ── bao gồm cả túi xách và ví tiền, nói tóm lại một câu không thể không đề phòng kẻ khác. Đợi cửa nhà vệ sinh đóng lại, Đỗ Ngôn Mạch mới tò mò nhìn ngắm quanh phòng, đây là lần đầu tiên cậu vào nhà nghỉ, không giống miêu tả trên Google cho lắm, không có đèn led, không có giường xoay, tất cả đều rất bình thường, giống như ở nhà vậy, chỉ có mỗi mùi nước tẩy nồng nặc, cùng với mùi vị tình dục tích lũy nhiều năm xen lẫn vào nhau, chìm nổi trong không khí. Cậu ngồi xuống giường, ván giường cọt kẹt’ một tiếng, Đỗ Ngôn Mạch bị dọa giật nảy, nhưng vẫn ngồi yên, không dám nhún lung tung. Cậu hồi hộp không? Hình như có một chút, tuy nói cậu đánh bậy đánh bạ, ù ù cạc cạc bị mang đến đây, nhưng chuyện sắp làm tiếp theo, không phải cậu hoàn toàn không biết gì, cậu không có kinh nghiệm, nhưng người ta thì có, xem ra bọn họ sẽ làm đến bước cuối cùng kia… Cậu cương rồi. Mặt Đỗ Ngôn Mạch hơi nóng lên, may là da cậu sậm màu, nhìn không rõ lắm. Đũng quần căng chặt, nghẹn đến khó chịu, cậu đang nghĩ xem có nên lôi nó ra hóng mát một tí hay không, nhưng lại không biết chừng nào An Cúc Nhạc sẽ trở ra, đành phải dẹp bỏ ý định trong đầu. Sau đó, ngoan ngoãn ngồi yên chờ đợi. An Cúc Nhạc ở trong nhà tắm, đơn giản thoa một ít xà bông lên người, tiếp theo dội rửa. Y không hỏi cậu thanh niên kia là dạng nằm trên hay dưới, tóm lại dựa theo tâm trạng hôm nay của y, y không muốn làm top, huống chi còn top một cậu trai tân, chắc chắn mệt chết bỏ. Y tẩy rửa qua loa một chút, dạo này một lòng muốn tìm người thông ruột, ăn uống rất đơn giản, hơn nữa trước khi chơi 419, y lại càng không ăn bậy bạ. Cuối cùng, An Cúc Nhạc mặc vào áo thun và quần jeans, ra khỏi phòng tắm. Chỉ thấy cậu thanh niên ngồi ở mép giường, tư thế cực kỳ nghiêm túc, hệt như một người luyện võ nhiều năm vậy. Thấy An Cúc Nhạc đi ra, cậu chàng mới giương mắt lên, cũng không dám lộn xộn. Berger… An Cúc Nhạc phì cười một tiếng. “Tới phiên cậu.” Cậu thanh niên ngẩn ngơ, đáp một tiếng. “Ừ.” Cậu trai và An Cúc Nhạc đổi vị trí, đi vào phòng tắm tràn đầy hơi nước. Thừa dịp cậu thanh niên đi tắm không có gì làm, An Cúc Nhạc lấy ra bao cao su trong ví da, những thứ còn lại nhà nghỉ đều cung cấp, gần đó là gay bar, chủ nhà nghỉ hiển nhiên phải biết nắm bắt thị trường, gel bôi trơn cũng là dạng lỏng, coi bộ rất hiểu ý khách. Nhãn hiệu này cũng ổn, An Cúc Nhạc từng dùng qua, không dính lắm, xong chuyện tẩy rửa cũng dễ dàng, nghe đâu còn có thành phần dưỡng ẩm nữa. Y đổ gel ra lòng bàn tay chà xát một chập, sau đó cởi quần jeans và quần lót, xoa vùng dưới háng, lại nặn thêm một ít, nhét một lóng tay nhỏ vào miệng huyệt, ra ra vào vào, khuếch trương cho mình. “A…” An Cúc Nhạc khẽ thở dốc, hình như… lâu lắm rồi không làm. Y ngửa đầu nhìn chòng chọc trần nhà, bóng đèn halogen chẳng hề khớp với bầu không khí, có lẽ bị do khói thuốc hun nên thoáng hiện mảng đen, giấy dán tường trong góc thì bung hết một mảnh, chăn trải giường bên dưới thì in hoa thô thiển… chỉ khá hơn làm ngoài trời hơn một chút, cung cấp cho hai tên động dục giải tỏa áp lực, không cần tính toán chi li quá. Ngón tay y ra vào ở sau huyệt, lật khuấy bên trong, mấy đốt tay hơi cong cong, đè xuống chỗ đáy chậuvùng giữa hậu môn và bộ phận sinh dục, bên trong bắt đầu ướt át, niêm mạc tham lam hút lấy lóng tay, cảm giác trống rỗng khó nhịn ngày càng nặng, gương mặt trắng nõn của An Cúc Nhạc ửng đỏ, hơi thở tràn ra đượm mùi tình dục. “Hừm a…” “Cạch” một tiếng, cửa phòng tắm bật mở, An Cúc Nhạc thở hổn hển, rút ngón tay ra, nhìn về phía cậu thanh niên… và thân dưới của cậu ấy, lập tức trố mắt. …Oh my god. Cậu thanh niên hình như cũng bị cảnh tượng này hù dọa, đôi chân thon dài trắng nõn của người nọ dang rộng, miệng huyệt ướt đẫm, ngập ngụa một màu hồng diễm lệ, dương vật dựng thẳng vẫn chưa cương hoàn toàn, hai chiếc túi mềm mại thả trên đáy chậu, bắp đùi của y trơn bóng như gốm sứ, gần như không có tí lông nào, lông ở vùng kín có phần sậm hơn màu tóc, nhưng vẫn không phải màu đen bình thường như người châu Á. So với những gì cậu từng thấy trong GV… quả thật rất khác biệt. Thân dưới của cậu nhanh chóng tăng nhiệt, cậu nhỏ trong nháy mắt đã sưng đến phát đau. Má ơi má ơi má ơi. An Cúc Nhạc há to miệng, thiếu chút nữa thì vỗ tay, không hổ là tuổi trẻ, tốc độ phản ứng nhanh hết sức. Cậu thanh niên toàn thân trần trụi, cả người nhỏ nước tí tách, dương vật của cậu ấy thẳng đứng, góc độ xinh đẹp, quy đầu bành trướng màu đỏ thẫm, bung ra dạng lập thể, hành thân thô chắc, xung quanh có gân xanh uốn lượn, hai túi buông thõng căng tròn, rất ít nếp nhăn, bộ lông đúng lúc che ở nơi ấy, đây chính là mức độ gợi cảm nhất của một người đàn ông. An Cúc Nhạc âm thầm bật ngón cái tán thưởng, trời đất ơi, cặp mắt của mình, khi chết nhất định phải quyên tặng, tạo phúc cho đồng bào nam nữ. Các loại báo cáo khoa học đều chứng minh, khả năng giường chiếu của đàn ông và kích thước cậu nhỏ không có quan hệ trực tiếp, nhưng mà… nói cho cùng, ngay lúc vừa cởi quần, nhìn thấy lạp xưởng hiệu Cầu Đen hoặc xúc xích Sĩ Lâm khổ bự, y tin rằng cảm giác của mỗi người khi ấy hoàn toàn khác nhau. Cây to dĩ nhiên đẹp, đối với chữ to này, con người bẩm sinh không có sức kháng cự. An Cúc Nhạc không khỏi tiến lên, nếu không cởi chắc y cũng không biết vóc dáng người trước mặt lại đẹp như vậy, làn da màu đồng thiếc nam tính, bắp thịt săn chắc, múi bụng rõ ràng, không phải loại rập khuôn do tập thể hình, mà là có một cách tự nhiên, chứa đựng năng lượng dũng mãnh. Có câu thiên nhiên thật hùng vĩ. An Cúc Nhạc tự cảm thấy mình kiếm được món hời, y vươn tay chạm vào cơ ngực rắn chắc của đối phương, thắc mắc tại sao người cậu ấy lại lạnh như thế. “Cậu tắm nước lạnh hả?” Đỗ Ngôn Mạch bình tĩnh trả lời. “Không tìm được công tắc.” “Phụt.” An Cúc Nhạc bật cười. “Sao không hỏi tôi?” Cậu thanh niên ngơ ngác chớp mắt, đúng là hỏi một câu cũng không phải chuyện gì to tát… Mặt cậu chàng đỏ lên, An Cúc Nhạc dừng lại, thầm đoán có lẽ do hồi hộp quá nên cậu ấy không nghĩ đến việc đó, điều này làm y mỉm cười, ngẩng đầu hôn cậu một cái, bàn tay trượt qua trượt lại trên mái tóc mỏng ướt sũng lạnh lẽo của cậu, nhẹ nhàng vân vê da đầu. Một cái chạm vào vô cùng dịu dàng. Đỗ Ngôn Mạch hơi ngẩn ra. Nhận thấy phản ứng của đối phương, An Cúc Nhạc rụt lại cái lưỡi vừa thè ra. “À, quên hỏi cậu, có cho hôn không.” Có một số người mắc chứng khiết phích với việc môi chạm môi, cảm thấy bạn tình lên giường thì được, hôn môi thì không, ngược lại An Cúc Nhạc không để ý đến việc này, lỗ nào chẳng phải lỗ, dịch gì chẳng phải dịch? Đỗ Ngôn Mạch lắc đầu, nhìn chằm chằm đôi môi ướt át của An Cúc Nhạc, ánh mắt thâm thúy. “Được.” “Tốt quá rồi.” An Cúc Nhạc cười cười, lúc này mới vươn tay ra, vịn cổ cậu thanh niên, môi khẽ nhếch, áp lên phiến môi căng mọng kia. “Nghe nói, miệng của một người là nơi hấp dẫn nhất…” Nói xong, lưỡi y vểnh lên, khẽ ôm lấy cánh lưỡi của người đối diện, mời gọi không lời. Đỗ Ngôn Mạch đáp lại, quấn lấy lưỡi y. Thế là, hai người hôn nhau. 18+ Muốn cắm vào “Chờ chút, cậu… cậu nằm xuống.” An Cúc Nhạc ngăn cản động tác mơn trớn của cậu thanh niên, cửa sau của y tê dại tột cùng, nhìn dương vật của cậu ấy lắc lư ở đằng kia, y nhịn không được, muốn mau chóng nếm vị. Y đè Đỗ Ngôn Mạch xuống giường, tỉ mỉ thưởng thức thân thể màu lúa mạch cường tráng của cậu ấy, cái loại gợi cảm và nam tính của đàn ông chuẩn làm cho cổ họng y thít lại, bụng dưới nóng ran. Cậu thanh niên đã bắn một lần, nhưng dương vật vẫn cứng ngắc như trước, trai tân tốt ở điểm đó, pháo nhiều, có thể chiến bất cứ lúc nào. An Cúc Nhạc bảo cậu thanh niên nằm chống tay, còn y thì trèo lên người cậu ấy, nhoài người về phía trước, lấy gel bôi trơn trên tủ đầu giường. Tư thế này khiến cho cả lồng ngực của y dán lên mặt cậu thanh niên, đầu vú xẹt qua chóp mũi của đối phương, Đỗ Ngôn Mạch thè lưỡi ra liếm, như thể đã mút nghiện. An Cúc Nhạc kêu “a” một tiếng, tuỷ sống tê rần, một tay vớ lấy tuýp gel bôi trơn, tay còn lại thì bóp phần thịt trên quy đầu trơn mịn của cậu thanh niên, hung dữ cảnh cáo “Đừng có lộn xộn!” “Anh không thích hả?” Đỗ Ngôn Mạch hỏi lại một cách đứng đắn, An Cúc Nhạc nhất thời á khẩu. Không thích chỗ nào chứ? Trái lại rất thích nữa là khác, cho nên mới lún sâu vào mãi, đến giờ vẫn chưa làm được chuyện quan trọng. “Đợi lát nữa… Chờ cậu cắm vào, tùy cậu muốn liếm sao cũng được.” “Ồ.” Cậu thanh niên dường như rất chờ mong, mi mắt chớp chớp, bộ dạng này đúng là giống hệt con chó Berger hồi nhỏ nhà hàng xóm y nuôi, mới gặp thì tưởng nó dữ lắm, không dám tới gần, sau này cố lấy can đảm sờ nó một cái, thế mà nó lại cúi đầu, ngoan ngoãn mặc cho y vuốt lông… Lúc ấy An Cúc Nhạc hồi hộp lắm, mặc dù sau đó bị cắn ngược một cái, y vẫn cảm thấy con chó kia chỗ nào cũng tốt. Đương nhiên, bị cắn là đáng đời y, ai bảo được một tấc lại muốn tiến một thước, bị nó sủa cảnh cáo, y lại cho rằng nó đã quen mặt mình, đưa tay ra cản, kết quả tất nhiên là… Được rồi, con chó kia tên gì nhỉ? “Cậu…” Đỗ Ngôn Mạch “Hả?” An Cúc Nhạc định hỏi, nhưng lời muốn nói tắc nghẹn. Y thường không để ý chuyện riêng tư của đối tượng tình một đêm, cậu nhỏ đủ lớn, dáng người đủ đẹp, mặt mũi đủ nhìn là được. Cậu thanh niên có đủ ba điều, tốt lắm, An Cúc Nhạc tự cảm thấy mình không cần thâm nhập quá sâu, vì thế nuốt lời trở vào. Đỗ Ngôn Mạch nhận ra có điều không ổn, vội hỏi “Chuyện gì vậy?” “Không có gì.” An Cúc Nhạc cười cười, tùy tiện hôn lên môi cậu thanh niên, cầm tay cậu ấy, nặn gel bôi trơn vào lòng bàn tay cậu. “Mở rộng… cho tôi.” Cậu thanh niên nhếch lông mày. An Cúc Nhạc “Không biết nằm chỗ nào hả?” “Không phải,” Đỗ Ngôn Mạch thu lại tầm mắt đang nhìn chất lỏng trong lòng bàn tay, rồi lại liếc liếc huyệt nhỏ giữa đùi y, có chút hồi hộp. “Vào được… thật sao?” An Cúc Nhạc sửng sốt, lập tức bật cười. “Cậu đang tự khen súng mình to trá hình đấy à?” Cậu thanh niên đỏ mặt, bản thân cậu biết cái ấy của mình đúng là không nhỏ, nhất là so với bạn cùng lứa. “Em… sợ anh bị thương.” Thật ngây thơ. “Tôi quả thật rất sợ bị thương, vậy nên… cậu phải cẩn thận một chút, tôi sẽ nói cho biết cậu cảm giác ở nơi đó, vị trí của đa số bot đều không khác gì mấy, may là móng tay của cậu ngắn. Nhớ kỹ, từ nay về sau trước khi lên giường với người ta phải cắt móng tay gọn gàng, điểm này rất quan trọng.” “Ồ.” Cậu thanh niên gật đầu, vẻ mặt nghe lời dạy bảo. An Cúc Nhạc vô cùng hài lòng. Y chọn đàn ông, ngoại trừ dùng cột trên để đoán cột dưới lớn hay bé, một điểm mà không ai biết nữa là ── y sẽ nhìn móng tay. Người biết chăm sóc bàn tay cẩn thận, lên giường thường sẽ không quá thô lỗ, thậm chí vui vẻ phát huy kỹ xảo của mình, huống chi niêm mạc và đường ruột yếu ớt, rất dễ bị nhiễm trùng, có chịu suy nghĩ lo lắng thay đối phương hay không là điều rất quan trọng. Cậu thanh niên mới làm lần đầu tiên, An Cúc Nhạc không phủ nhận mình có tư tâm, muốn dạy cậu ấy những cách làm phù hợp. Có lẽ… mai này khi lên giường với người trong lòng thật sự, cậu ấy có thể đối xử với người ta thật tốt. Vậy thì thế giới càng hòa bình. “Ngón tay… cắm vào.” Y điều chỉnh tư thế một chút, giạng chân ngồi trên người cậu thanh niên, nâng eo lên, cặp mông khẽ vểnh ra sau. “Trước tiên thoa gel bôi trơn ra tay, đừng để lạnh quá, ấm một chút mới tốt, lạnh quá bụng sẽ đau.” “Ừm.” Cậu thanh niên làm theo, bụm gel lại cho ấm, bôi lên ngón trỏ, thong thả đút vào. Cửa sau của An Cúc Nhạc mẫn cảm, mỗi lần bị cắm vào, thắt lưng lập tức run lên, bật ra một tiếng rên nhẹ. Ngón tay của cậu thanh niên ướt át, độ ấm vừa đúng, đường ruột ban đầu đóng chặt của An Cúc Nhạc hé mở, niêm mạc tham lam ngậm mút, y vừa thở gấp vừa ra hiệu. “Xoay… xoay vòng đi, làm ướt xung quanh.” “Được.” Cậu thanh niên xoay tay, mơn trớn mỗi một tấc bên trong cơ thể An Cúc Nhạc. Bên trong y phát run, co lại hút lấy, một ngón tay căn bản không quá khó chịu, huống chi An Cúc Nhạc kinh nghiệm đầy mình, y vội nói “Rút ra, sau đó khép hai ngón lại… cùng cắm vào.” Lần này cậu thanh niên không lên tiếng trả lời, cậu ấy rất tập trung, hơn nữa không cần nhắc nhở, cậu đổ một ít gel bôi trơn lên tay, bụm lại làm ấm, rồi mới luồn vào trong kẽ mông của An Cúc Nhạc. Trẻ nhỏ dễ dạy. An Cúc Nhạc âm thầm vỗ tay khen ngợi cậu chàng. Đối phương dường như vẫn nhớ miệng huyệt của An Cúc Nhạc mẫn cảm, cậu không trực tiếp đâm vào, mà là dùng ngón tay liên tục vân vê xung quanh khe mông, nắn mềm nơi đó. An Cúc Nhạc sướng muốn chết, y bấu chặt lưng cậu thanh niên, cố sức hít hơi, trán nóng rần, khóe mắt ngân ngấn nước. Thoải mái thật đấy. “Đừng… đừng nắn mãi…” Y sắp chịu hết nổi, chỗ đó quá mẫn cảm, đôi lúc lên giường với người ta đều ráng nhịn xuống, dâm đãng không xấu, nhưng xấu ở chỗ quá dâm đãng, người khác sẽ không đối xử cẩn thận với bạn, xem bạn như đồ chơi, như thể muốn làm gì cũng được. Thế nhưng cậu thanh niên không nghĩ đến phương diện đó, có lẽ ── cậu ấy còn chưa hiểu. “Sao vậy? Em làm không tốt à? Em cứ tưởng anh thích.” “A…” Đúng là y thích thật, rất thích nữa là khác, có ai lại không thích chỗ đó được vuốt ve thoải mái như thế chứ, huống hồ động tác của cậu ấy lại kỹ càng chu đáo như vậy, khiến người ta muốn nhũn ra. Bạn đang ? “Thích chứ, cậu làm rất khá, nhưng mà tôi… cũng muốn nếm thử mùi vị vật này của cậu.” An Cúc Nhạc bóp rễ thịt của cậu thanh niên, đối phương nức nở một tiếng, hít vào một hơi, may là vừa bắn một lần, dương vật run run hai cái, không có bắn ra. Đỗ Ngôn Mạch làm theo lời y, cắm vào hai ngón tay, lần này hơi vất vả một chút, nhưng cảm giác tuyệt vời, bên trong mềm nóng, niêm mạc bị gel bôi trơn hoặc chất dịch tiết ra làm ướt, nhiệt độ hơi cao, bề mặt không đồng đều, nhưng khá là mềm mại. An Cúc Nhạc cử động eo, giúp ngón tay của cậu thanh niên đâm vào phía trước, vị trí của tuyến tiền liệt thông thường đều nằm ở chỗ đốt ngón tay thứ hai, gần ngay bao tinh hoàn. Nghe An Cúc Nhạc nói vậy, Đỗ Ngôn Mạch giống như tự hiểu được, cậu làm theo hướng dẫn của An Cúc Nhạc, chuyển động ngón tay, không biết chạm phải chỗ nào, người bên trên bỗng nhiên căng cứng, thở dốc một hơi “A, đụng trúng, đụng trúng rồi…” Giọng y cất cao, làn da ban đầu vốn đã ửng hồng trơn láng, bây giờ màu sắc càng thêm quyến rũ, Đỗ Ngôn Mạch xoa nhẹ một cái, bên trên vã mồ hôi hột, cậu dùng lưỡi liếm đi, mùi vị mặn chát, gợi tình không thể tả. Ngón tay cậu liên tục gây rối, nhớ rõ chỗ An Cúc Nhạc mới vừa có phản ứng, cậu uốn cong đốt ngón tay, nhấn đè bên trong, ngón tay cậu rất dài, vì thế có thể mò đến một điểm hơi gồ lên, không biết là viên thịt hay thứ gì đó, cậu dùng sức ấn chỗ lồi lên, An Cúc Nhạc hét một tiếng, lập tức chuyển sang nức nở. “A ư…” Tay của Đỗ Ngôn Mạch đã chọt đến tuyến tiền liệt của y. Tuyến tiền liệt là một khối cầu đầy đặn, nối liền với niệu đạo, có thể kích thích gây cương, độ lực của cậu thanh niên vừa đủ, hai ngón tay tạo áp lực tới lui cách lớp ruột thẳng, niêm mạc mềm mỏng, cảm xúc càng rõ ràng, chân An Cúc Nhạc bủn rủn, dương vật đằng trước cương cứng rỉ nước, như thể không kiềm chế được. “Đừng, đừng… A!” Còn chưa kịp nói hết câu, Đỗ Ngôn Mạch đã đút vào ngón thứ ba. Lúc này cậu không hỏi nữa, nhưng vẫn thận trọng đảo quanh lối vào, ngón trỏ và ngón giữa đâm chọc trong đường ruột, vuốt ve chỗ mẫn cảm nhất của đối phương, ngón cái thì ma sát trên cơ vòng, thắt lưng An Cúc Nhạc tê rần, y sắp chống không nổi, dương vật nong nóng tê dại, phần đỉnh ngứa ngáy, dâm dịch chảy xuống dính đầy thân dương vật, đồng thời làm ướt cả lông mu trên bụng cậu thanh niên. An Cúc Nhạc thở phì phò, ánh mắt rời rạc, có đầy đủ gel bôi trơn ở màn dạo đầu, mặc dù ngón thứ ba có hơi miễn cưỡng, nhưng vẫn bị miệng huyệt tham ăn nuốt vào. Chặt… quá. Cả đầu ngón tay bị ghìm chặt, cảm giác hơi đau, tuy tuổi còn trẻ nhưng Đỗ Ngôn Mạch không quá mức kích động, cậu yên lặng chờ An Cúc Nhạc thích ứng. Trong quá trình này cậu như ngại chán, chuyển sang liếm ngực An Cúc Nhạc, hôn xương quai xanh và ngực y, chỉ là một cái hôn đơn giản mà thôi, phiến môi mềm mại dán lên da thịt rất thoải mái, làm dịu cảm giác kích thích quá độ trên người An Cúc Nhạc. Y khẽ nới lỏng mông, ba ngón tay của Đỗ Ngôn Mạch thừa dịp này chuyển động, thậm chí còn có ý định tách ra, An Cúc Nhạc trợn to mắt, siết lấy cậu thanh niên. “A a a… căng quá… không được… ưm…” Quả là mở rộng, mở rộng đến tận cùng, niêm mạc của y bị ép mở, chất lỏng ướt át từ bên trong nhỏ xuống, cậu thanh niên rút ra một chút, dùng ba ngón cùng nhấn tuyến tiền liệt của y, lần này không giống cách chọt nhấn ban nãy, hình như cậu ấy… muốn nắm viên thịt kia, kéo nó lên khỏi đường ruột. “A ──” Chuyện này quá kích thích! An Cúc Nhạc bị đau, nhưng trong đau đớn lại xen lẫn dục vọng khó tả tê dại đến tột đỉnh, cảm giác như được người xoa bóp, xoa chỗ cần xoa nhất, sau đau đớn là cực lạc. An Cúc Nhạc thật sự chịu không nổi, luồng khoái cảm này kéo dài tới niệu đạo của y, cả cây dương vật có cảm giác mãnh liệt như thể đụng một cái là bắn ngay, tinh hoàn phồng lên, chất lỏng trong suốt ở tuyến tiền liệt hòa lẫn với tinh dịch, môi y khẽ nhếch, ánh mắt mê ly, phảng phất như đường hô hấp bị tổn thương, y không khỏi rướn người lên, mò tìm bao cao su, nhưng cả người đang ở sát ranh giới cao trào, đầu óc không sử dụng được. “Ở đâu rồi…” Đỗ Ngôn Mạch “Cái gì?” “Bao cao su.” Cuối cùng An Cúc Nhạc cũng mò tới, vừa nãy lấy gel bôi trơn, y không cẩn thận quét nó xuống dưới giường. Y vội vã cởi bao bì, hít một hơi, hôn lên môi Đỗ Ngôn Mạch. “Chờ, chờ một chút, đeo cho cậu.” Đỗ Ngôn Mạch đương nhiên có thường thức ở phương diện này, cho dù không có thường thức cũng biết Google hoặc xem TV. Cậu điều chỉnh vị trí một chút, gập bàn chân lại, để hai chân hơi tách ra, động tác này dùng đến đường cong thân thể của cậu, nó uốn lượn trông đẹp vô cùng, da thịt màu mật ong phủ một lớp mồ hôi, trông hệt như pho tượng với tỷ lệ hoàn hảo, nhưng có thêm sức sống sinh động mà tượng thạch cao không có. Nhất là dương vật, cao ngất thẳng đứng, phần da thừa ở quy đầu đã sớm được đẩy về phía sau, làm cho quy đầu càng thêm thô to chắc nịch. Phần đỉnh của cậu ấy rất lớn, múi thịt ở cổ quy đầu dương vật đặc biệt dày, An Cúc Nhạc ngơ ngác đeo bao cao su cho cậu thanh niên, bao cao su hơi chặt, cậu ấy có vẻ khó chịu, rên “a…” một tiếng. Bao cao su là do An Cúc Nhạc mang đến, chất lượng không tệ, y hôn nhẹ lên dương vật đối phương như trấn an, vừa xoa hai túi no đầy của cậu ấy, chậm rãi vuốt bao cao su xuống. Qua phần đỉnh, tiếp theo dễ dàng hơn, bao cao su không màu, thế nhưng cảm giác đeo bao vẫn còn đó, nó che chắn màu sắc tươi sống nguyên bản của cậu thanh niên. An Cúc Nhạc cảm thấy hơi đáng tiếc, y thích màu cậu nhỏ của Đỗ Ngôn Mạch, non trẻ, đẹp mắt, tươi sáng, tuy rằng y thích vừa sậm vừa thâm, nhưng mà đỏ thẫm chênh lệch như vậy, điểm xuyết thêm gân xanh rõ ràng, màu sắc sạch sẽ, không tệ tí nào. Y liếm liếm môi, đổ thật nhiều gel bôi trơn, giống như xối sirô lên bánh waffle, thẳng đến khi dương vật của đối phương ướt đẫm, lúc này y mới nhích eo, dùng tư thế giạng chân, mở hai chân ra. Bây giờ không cần y hạ lệnh, cậu thanh niên tự biết làm thế nào, cầm lấy dương vật của chính mình, giữ nó cố định. An Cúc Nhạc nở nụ cười, hôn lên mí mắt cậu thanh niên, tứ chi Đỗ Ngôn Mạch giật giật, bụng dưới khẽ siết lại. Hình như đây chính là chỗ nhạy cảm của cậu ấy, đáng yêu thật, An Cúc Nhạc rất thích. “Có thể… vào rồi.” “Ừ.” Sai một ly, đi ngàn dặmTrường trung học quốc dân Tín Phong ở thành phố Đài cột đá sừng sững ngay trước cổng, mấy từ được chạm trổ bằng chữ Khải màu vàng làm cho tâm tình của An Cúc Nhạc nặng như chì.*Chữ Khải là kiểu chữ chính thức, chuẩn mực, dễ nhận biết, dễ đọc nhất và vẫn là phổ thông nhất trong các kiểu viết chữ Hán hiện nay.“Trung học cơ sở à...” Ánh mắt của An Cúc Nhạc mê man, y rời khỏi nơi này, rốt cuộc bao nhiêu năm rồi nhỉ?Cuối cùng cũng không nhớ ra nổi, y để lại giấy chứng nhận ở chỗ bảo vệ cổng, sau khi đăng ký giấy tờ xong, y bước vào sân trường đã lâu không đặt chân hoạch ban đầu là ném bao đựng thẻ cho nhân viên quản lý rồi xong việc, nhưng sau mấy đêm suy tư sâu xa, cộng thêm bị Kiều Khả Nam trù ẻo, chỗ đó đau thiệt, y quyết định nói chuyện đàng hoàng với... bạn học họ Đỗ Ngôn chứng minh nhân dân và thẻ học sinh đều là tên tháng năm sinh, lệch một tháng là đủ mười sáu, đúng là sai một ly, đi ngàn dặm ── danh ngôn của tổ tiên quả là chính Cúc Nhạc móc bao đựng thẻ ra lần nữa, kiểu dáng bình thường, bảo quản tốt, sạch sẽ gọn gàng, giống như cảm giác mà cậu thiếu niên cho người ta vậy, cẩn thận vô dựa theo số phòng học ghi trên thẻ học sinh, tìm kiếm từng sân trường luôn có một luồng khí thoang thoảng đặc trưng, yên ắng mà dễ chịu. Gần đến giờ tan học, bầu không khí lặng lẽ như loáng thoáng ẩn chứa tiếng đánh trống reo hò. An Cúc Nhạc liếc nhìn di động, còn mười phút nữa, phòng học không khó tìm, nằm ở góc khuất nhất trong trường. An Cúc Nhạc nhìn lướt qua xung quanh, bồn rửa tay thấp bé làm y sửng sốt, nhất thời có ảo giác như đang lệch khỏi quỹ đạo cuộc sống bình như lạc vào một thế giới khác thế giới này, rõ ràng là nơi y từng đi Cúc Nhạc đi đến trước phòng học, tiết cuối hình như là số học, trên bảng đen chi chít những công thức toán, dưới bục giảng một đống đứa ngủ gật. Đỗ Ngôn Mạch ngồi ở dãy cuối cùng, cậu ấy ngồi thẳng lưng, nét mặt chăm chú, nhìn chằm chằm bảng Cúc Nhạc không khỏi nghĩ đến hôm đó, cậu thiếu niên ngồi ở mép giường, chờ y đi ra... cũng là dáng vẻ ngồi ngay ngắn như một chú chó Berger đã qua huấn luyện nghiêm ấy thật sự rất cao, nhất là so với bạn cùng lứa, cứ như hạc trắng lạc giữa bầy gà, An Cúc Nhạc vốn dĩ còn kinh ngạc với việc bọn trẻ thời nay phát triển tốt vậy sao? Bây giờ xem ra... là trường hợp đặc trường không thường có người lạ qua lại, huống hồ người như An Cúc Nhạc ── y thề, y đã cố làm mình chìm lắm rồi, không có mặc quần áo màu sắc lòe loẹt, dưới áo khoác dài có thêm một lớp áo len rũ mỏng, trên người là một chiếc áo thun trắng cổ V, quần jeans xanh vừa người, thêm một đôi All Star màu thậm chí không dám vuốt tóc, chỉ chải qua loa vài cái, đáng tiếc không thể che hết khí chất sành điệu của mình, thầy giáo trên bục ngừng giảng, nghi ngờ ngó sang hướng này, các học sinh cũng phát hiện điều không ổn, nhìn qua đây ──“Bang” một tiếng, ngay khoảnh khắc phát hiện An Cúc Nhạc, Đỗ Ngôn Mạch vịn bàn, đứng dậy. Động tác của cậu ấy quá lớn, khiến cho chiếc ghế ngã xuống đất, thu hút tầm mắt của bạn học cả lớp, thầy giáo trẻ tuổi nói “Đỗ Ngôn Mạch, phụ huynh của trò hả?”Sắc mặt cậu thiếu niên không có gì thay đổi, nhưng chí ít xem hành động thì, cậu ấy có vẻ... bất ngờ thừa, tình nhân tìm tới trường học luôn còn gì. An Cúc Nhạc dụi dụi mũi, lập tức bỏ đi, trốn trong góc, tựa vào tường chờ chuông vang lên, bốn phía mừng như hội, tiếng hoan hô vang ầm ầm, giống như thủy triều ngập đầy sân trường Cúc Nhạc thở ra một hơi, y đứng ở đây, nếu có người trong lớp đi ra, chắc hẳn sẽ nhìn tiên, y trông thấy thầy giáo kia ôm sách đi ra, thầy giáo dùng ánh mắt ngờ vực liếc y vài cái, An Cúc Nhạc làm bộ không biết gì, tiếp theo là mấy học sinh cầm công cụ quét dọn. Đỗ Ngôn Mạch nhanh chóng xuất hiện, thấy An Cúc Nhạc, cậu bước lên trước, nói một câu “Chờ em.”“Hả?”Giọng cậu ấy trầm thấp mà bình tĩnh, An Cúc Nhạc thì chẳng hiểu mô tê gì, còn chưa kịp hỏi chờ cái chi? Chờ kiểu nào? Đỗ Ngôn Mạch đã quay trở vào phòng Cúc Nhạc tặc lưỡi, đành phải đuổi đứng bên ngoài phòng học, thấy Đỗ Ngôn Mạch đang dọn thùng rác ── hình như đây là nhiệm vụ của cậu phòng học có người đang quét dọn, có người đang đùa giỡn, một đám nhóc choai choai, bầu không khí ngập mùi trung nhị*, duy chỉ có Đỗ Ngôn Mạch, cậu ấy rất yên tĩnh, không bắt chuyện với mọi người, lặng lẽ nhặt chai nhựa lon nhôm trong thùng, đạp từng cái từng cái, phát hiện chai nào uống chưa hết, cậu không để ý mùi hôi, cầm đến bồn rửa đổ, chẳng lười biếng chút nào.*Trung nhị xuất phát từ cụm từ “bệnh trung nhị”, là tục ngữ của người Nhật Bản – chỉ sơ trung năm hai tương đương với lớp 8, thanh thiếu niên ý thức về cái tôi quá lớn đặc biệt là trong lời nói và hành động, tự coi mình là trung Ngôn Mạch dọn dẹp đâu vào đấy, mặc dù có người đang chờ, cậu cũng không cố bước đi nhanh hơn, chỉ là trượt tay vài lần, cậu liếc về phía An Cúc Nhạc, cúi đầu nhặt lên, rồi lại làm cho đống chai lọ rơi xuống đất...“Phì.” An Cúc Nhạc mỉm cười, thật sự không nhìn ra cậu ấy đang căng cậu ấy căng thẳng sẽ không đếm được tiền, không cầm được đồ, thế nhưng sắc mặt lại trước sau như một không có gì thay Cúc Nhạc phất tay một cái, ý bảo Đỗ Ngôn Mạch cứ từ Ngôn Mạch tự hiểu. Cậu hít thở đều, làm tốt công việc thu gom phân loại, cột từng túi một, thoáng cái xách lên ba chiếc túi lớn, bước ra khỏi phòng đi tới trước mặt An Cúc Nhạc, trên người không tránh được việc bốc mùi rác hôi mà, An Cúc Nhạc lại không cảm thấy ghét lẽ do gương mặt cậu ấy quá bình tĩnh, hoặc có lẽ do từ đầu đến giờ cậu ấy cũng không tỏ vẻ ghét bỏ, mỗi động tác đều không hề qua loa bản thân cậu ấy còn không chê công việc của mình, vậy thì người ngoài càng không có tư cách ghét đến vẻ mặt nghiêm nghị, thái độ chẳng hề oán trách lẳng lặng làm việc của cậu thiếu niên, đáy lòng An Cúc Nhạc không khỏi dao Ngôn Mạch “Em đi đổ rác.”An Cúc Nhạc “Ồ.”Đỗ Ngôn Mạch “Chúng ta đi chung đi.”An Cúc Nhạc nghẹn họng. Đồng ý thì kỳ cục quá, không đồng ý còn kỳ cục hơn ── y cũng đâu thể đứng ở đây một mình? Bị xem nhầm là ông chú quái đản thì phiền chi, kế hoạch thật sự của y là muốn nói chuyện với cậu ấy một là y nghe lời đi theo, chẳng qua đã quen thói tự mình làm chủ, hiếm khi bị dắt mũi và nắm trong tay như vậy, khó tránh trỗi dậy ý định phản kháng, nhưng rồi lại cảm thấy không cần thiết. Trên người cậu thiếu niên như có một luồng năng lượng lôi kéo y, làm y mơ màng không rõ. Hai người một trước một sau, đi đến chỗ đổ nhôm rỗng trong túi va vào nhau, lách cách lách cách, ánh nắng chiều đầu đông nhợt nhạt, rọi lên thân mình, không hẳn ấm cũng không quá biệt là An Cúc Nhạc trời sinh thân thể phú quý, không có năng lực chống đỡ cái lạnh, nhưng lại thích nước mặc kệ chảy nước mũi, y ăn mặc phong phanh, vừa đi vừa run, Đỗ Ngôn Mạch quay đầu lại, nhàn nhạt liếc mắt một cái, nói “Quần áo của anh mỏng quá, có phải chất lượng không tốt không?”An Cúc Nhạc “......” Tuy rằng nhãn hiệu không đi kèm với chất lượng, nhưng bị người ta nói như vậy, đúng là dở khóc dở cười. “Tôi cầm một túi giúp cậu.”Y lười giải thích với cậu thiếu niên, bọn họ khác biệt về giá trị quan và lối ra cậu ấy rất quý trọng mỗi một vật hay một việc, giày vẫn là cái đôi đêm hôm đó, bây giờ nhìn dưới ánh mặt trời, càng thấy rõ vết tích dốc lòng bảo quản. Chẳng như y đây, chán bộ nào vứt bộ nấy, cả tủ nhét đầy quần áo giày dép, thỉnh thoảng nổi hứng thu dọn cũng không biết mình từng Ngôn Mạch lắc đầu. “Không cần.” Dứt lời, cậu ấy nắm chặt túi, cất bước đi về phía Cúc Nhạc luôn cảm thấy bản thân mình nói năng hay tuyệt vời, nhưng vừa gặp phải cái cậu... thiếu niên mặt tê liệt, một bụng lời muốn nói, bất kể tốt xấu, đang định trào ra thì nghẹn ứ, trình độ bình tĩnh của cậu ấy quả là không ai địch nổi, hơn nữa trông như đang nằm trong thế giới của chính mình, hưởng thụ nhịp bước của chính này, ngay cả trên đường đến chỗ đổ rác, cậu ấy cũng giống như đang dạo bước ngắm thắng cảnh, xung quanh không phải là trường học đổ nát cũ kỹ mà là một mảnh non sông tươi đường không ai nói Cúc Nhạc thế mà lại hưởng thụ bầu không khí yên tĩnh hiếm thấy Ngôn Mạch ném túi rác, sau đó đi tới chỗ thu gom sát vách, túi của một nữ sinh bị rách, chai lọ rơi lộp bộp dưới đất, bốc đầy mùi tanh hôi. Nữ sinh kia sắp khóc, muốn nhặt nhưng lại không dám nhặt. An Cúc Nhạc đứng bên cạnh xem thường, trái lại Đỗ Ngôn Mạch chủ động bước tới, nhặt lên giúp âm thầm đưa ra đánh giá về cậu thiếu niên, nữ sinh kia thở phào nhẹ nhõm, tròng mắt xoay chuyển, chẳng thèm lượm luôn. An Cúc Nhạc hừ một tiếng, lững thững bước lên. “Đằng ấy không nhặt à?”“A... có chứ.” Miệng thì nói có, nhưng không có hành động gì thực tế, An Cúc Nhạc liếc nhìn ngón tay xinh đẹp và vẻ mặt tủi thân của cô nàng, bất giác đưa tay ra, kéo Đỗ Ngôn Mạch.“Đi thôi.”“Ồ.” Đỗ Ngôn Mạch mới nhặt được phân nửa, nghe xong lời này thì thật sự không nhặt nữa, đi theo An Cúc Nhạc, chẳng buồn liếc nữ sinh kia một sinh nọ đứng phía sau dậm chân, ngay cả một tiếng cảm ơn cũng không nói. An Cúc Nhạc biết cậu thiếu niên không thiếu mấy thứ này, nhưng nói sao cũng có chút không hài lòng. “Đừng nhúng tay vào chuyện không liên quan tới mình, người ta chưa chắc cảm kích đâu.”“Hả?” Đỗ Ngôn Mạch mê man nháy mắt mấy cái, lập tức nói “Nhìn thấy nên thuận tay làm thôi, còn về việc cảm kích hay không là chuyện của nhỏ, em không quan tâm.”Giọng cậu ấy hờ hững, cứ như thật sự cảm thấy làm hay không cũng như nhau, không muốn làm thì không cần phải làm, dù sao chỉ là chìa tay ra Cúc Nhạc giật mình, lập tức nhếch miệng cười, thì ra không phải thánh mẫu, mà là làm chính mình, thẳng thắn không giả nghĩ, điểm này của cậu ấy, trái lại còn khiến người khác yêu Chương 1 Cậu hại anh táo bón, anh cho cậu lòi trĩ luôn Today isn't my day. Từ trước đến nay không biết có bao nhiêu quyển tiểu thuyết thích mở đầu bằng cái câu cũ rích này, Google một phát chắc phải ra hơn kết quả tìm kiếm chứ chẳng chơi. Mà thường thường mỗi khi câu này được trưng dụng, nó đồng nghĩa với việc nhân vật chính của chúng ta đang ở trong hoàn cảnh cực kỳ, cực kỳ éo le. Ít ra thì, An Cúc Nhạc tự cảm thấy số mình quá xui xẻo. Trong quán bar, tiếng người ồn ào. An Cúc Nhạc hiện đang cắm chốt tại một Gay Bar nằm ở quận Tín Nghĩa, nơi này chỉ dành cho những khách hàng có nhu cầu vào chơi, muốn vào cửa căn bản phải có thẻ hội viên, mà muốn xin thẻ hội viên, một là phải có người tiến cử, hai là phải báo cáo nghề nghiệp hợp pháp và chứng minh khả năng tài chính, ba là phải ký vào bảng cam kết, hội viên sẽ chịu trách nhiệm với tất cả hành vi của mình, không liên quan gì đến quán, trong trường hợp cần thiết, nhân viên có thể gọi mấy ông bảo vệ vạm vỡ tới đuổi bạn ra ngoài. *quận Tín Nghĩa quận sầm uất nhất Đài Bắc. Đổi lại, quán bar luôn cung cấp những loại rượu hiếm hạng sang, các tiết mục sân khấu hoa lệ đẹp mắt, ngay cả bồi bàn cũng toàn những cậu chàng khôi ngô đã trải qua đào tạo chuyên môn trước khi ra đứng quán... Hiển nhiên, khách hàng cũng toàn dân đẳng cấp, bất kể là hình thức bên ngoài hay nghề nghiệp thực tế. Mập như heo ốm như khỉ, king kong barbie, tha hồ mà chọn, một khi vừa ý, nhà trọ sát vách, trình thẻ hội viên sẽ được giảm giá, đây quả thật chính là hệ thống cộng sinh hoàn hảo không chê vào đâu được. *king kong barbie ý nói những người mặt xinh barbie như dáng như king kong. An Cúc Nhạc là khách quen của quán bar, nhưng cái tên Kiều Khả Nam ngồi kế bên thì không. Cậu ta chỉ chuộng những chốn bình dân giản dị, hơn nữa còn thích uống rượu, nhưng mà một ly ở đây ước chừng bằng với giá một bữa ăn của cậu. Kiều Khả Nam trời sinh cần kiệm, mặc dù có người yêu giỏi kiếm tiền làm thần tài, cậu vẫn không tiêu xài phung phí như trước. Có điều, hôm nay chính là sinh nhật của Lục Hành Chi, nửa kia của Kiều Khả Nam. Trời to đất to, sinh nhật ai người đó to nhất, đã thế năm nay sinh nhật của Kiều Khả Nam, Lục Hành Chi chả biết đào đâu ra một chiếc điện thoại di động, ngoại trừ hai số 09 đằng đầu, tám số còn lại đều là ngày sinh dương lịch của Kiều Khả Nam, không trật số nào. Bản thân điện thoại đã đắt, nhưng điều thật sự quan trọng là... ý nghĩa đằng sau nó. Lúc đó An Cúc Nhạc phán thế này "Lão ấy thâm thật, vậy thì mai mốt cậu đưa số cho ai coi như nhắc khéo sinh nhật mình với người ta luôn còn gì." Kiều Khả Nam cười hế hế, lấy lại di động, thật ra cậu chỉ dùng số này để liên lạc với Lục Hành Chi và bạn bè thân thiết như An Cúc Nhạc mà thôi, nói gì thì nói... cũng ngại lắm chứ. Đánh giá từ 15 lượt Truyện An cư lạc nghiệp của tác giả Hạ Diễm thuộc thể loại tiểu thuyết full với một mối tình dễ thương của hai nhân vật mà ai là fan của cũng đều nhận thấy qua thể loại truyện. Tên truyện cũng như là ý nghĩa mà tác giả muốn gửi gắm đến người đọc và cũng là mong ước của mỗi người. Hắn đau lòng áy náy, đồng thời hiểu được điều mình thật sự theo đuổi trong cuộc đời này, nhưng không cách nào xác định được người đàn ông yếu ớt nhưng ngạo mạn đó liệu còn chịu cùng mình đi suốt một đời, từ nay về sau an cư lạc nghiệp?Một người có tiếng ăn chơi và một người có thể gọi là thanh khiết trắng tinh. Truyện tình yêu đôi khi được kết tinh từ những mãnh ghép hoàn toàn đối lập.

đọc truyện an cư lạc nghiệp